MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 13: LỜI ĐỀ NGHỊ CỦA GIA TỘC VÀ MÙA XUÂN MUỘN

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 13: LỜI ĐỀ NGHỊ CỦA GIA TỘC VÀ MÙA XUÂN MUỘN

1,541 từ · ~8 phút đọc

Sau cơn bão tuyết mà Tề Sát mang đến từ phương Bắc, thành phố S đột nhiên rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Hội đồng gia tộc họ Lục, những ông già từng khăng khăng đòi tách rời báo đen và cáo trắng, nay lại chọn cách im hơi lặng tiếng. Nhưng sự im lặng của giới nhân thú thượng lưu chưa bao giờ là vô hại. Nó giống như mặt biển lặng sóng trước khi một cơn thủy triều mới tràn về.

Sáng sớm, khi những tia nắng nhạt màu của mùa đông bắt đầu sưởi ấm căn biệt thự gỗ, Bạch Vũ tỉnh dậy trong vòng tay siết chặt của Lục Diễn. Những vết thương trên người hắn đã kết vảy, để lại những vệt sẹo mờ nhạt mà mỗi khi nhìn vào, tim Bạch Vũ lại thắt lại. Cậu khẽ đưa tay vuốt ve lồng ngực vững chãi của hắn, cảm nhận nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ của một vị vua đã kiệt sức sau trận chiến bảo vệ giang sơn và người thương.

Lục Diễn khẽ cựa mình, đôi mắt vàng kim hé mở, ngay lập tức bắt lấy ánh nhìn trìu mến của cậu. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên chóp mũi Bạch Vũ một cách sủng ái.

"Đang nghĩ gì vậy?" – Giọng hắn khàn đặc vì mới ngủ dậy.

"Nghĩ xem anh là báo hay là một con mèo lớn nữa. Sao lúc nào cũng ôm tôi chặt thế?" – Bạch Vũ trêu chọc, nụ cười mộc mạc nở trên môi.

Lục Diễn cười thấp, hắn vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết: "Chỉ làm mèo với một mình em thôi."

Cuộc đối thoại ngọt ngào bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của quản gia. Một phong thư mạ vàng với con dấu sáp hình đầu báo đen được đặt trang trọng trên bàn ăn. Đó là thư triệu tập từ Trưởng lão tối cao của dòng họ — người chưa bao giờ xuất hiện trừ khi có biến cố thay đổi vận mệnh cả gia tộc.

Bạch Vũ lo lắng nhìn Lục Diễn. Hắn chỉ điềm nhiên xé thư, đọc lướt qua rồi nhếch mép cười một cách bí ẩn.

"Họ muốn gì?" – Bạch Vũ hỏi, giọng hơi run.

"Họ không đòi đuổi em đi nữa." – Lục Diễn đặt lá thư xuống, kéo Bạch Vũ ngồi lên đùi mình – "Họ muốn chúng ta sinh một người thừa kế. Một hậu duệ lai giữa Hắc Báo và Tuyết Hồ."

Bạch Vũ sững sờ. Trong giới nhân thú, sự kết hợp giữa hai loài mạnh và hiếm thường được coi là một canh bạc di truyền. Một đứa trẻ mang dòng máu của báo đen quyền lực và sự nhạy bén của cáo trắng sẽ trở thành một thiên tài, một thủ lĩnh tối cao mà hàng trăm năm mới xuất hiện một lần. Hội đồng gia tộc, sau khi chứng kiến sức mạnh điên cuồng của Lục Diễn và sự dũng cảm của Bạch Vũ, đã nhận ra rằng: Thay vì tiêu diệt sự khác biệt, tại sao không biến nó thành vũ khí mạnh nhất của dòng họ?

"Nhưng... chúng ta vẫn chưa..." – Bạch Vũ đỏ bừng mặt, đầu óc quay cuồng.

"Tôi biết." – Lục Diễn vuốt ve cái đuôi trắng đang xù lên vì bối rối của cậu – "Tôi đã nói với họ, chuyện này không phải để họ ra lệnh. Nhưng Tiểu Vũ, em có muốn cùng tôi xây dựng một gia đình thực sự không?"

Câu hỏi của Lục Diễn chứa đựng một sự sâu sắc khiến Bạch Vũ lặng người. Gia đình – một từ ngữ quá đỗi xa xỉ với một con cáo trắng đã phải lang bạt kỳ hồ suốt ba năm qua. Cậu nhìn vào mắt hắn, thấy trong đó không chỉ có dục vọng chiếm hữu, mà còn có một khao khát về sự bình yên và gắn kết vĩnh cửu.

Bạch Vũ khẽ gật đầu, vùi đầu vào ngực hắn: "Nếu là với anh... thì tôi sẵn lòng."

Kể từ ngày hôm đó, bầu không khí trong biệt thự chuyển từ trạng thái "phòng thủ" sang "tẩm bổ". Lục Diễn bắt đầu một kế hoạch mà Bạch Vũ gọi là "nuôi béo hồ ly". Hắn tự tay đặt mua những loại thảo dược quý hiếm nhất từ vùng núi cao, yêu cầu đầu bếp chuẩn bị những món ăn tinh tế nhất để tăng cường thể chất cho Bạch Vũ.

"Lục Diễn, tôi không phải là heo!" – Bạch Vũ kêu lên khi thấy bát canh nhân sâm thứ ba trong ngày.

Lục Diễn thản nhiên gắp một miếng thịt bò thượng hạng bỏ vào bát cậu: "Em quá gầy. Thể chất của Tuyết Hồ vốn mong manh, nếu muốn mang thai và sinh con an toàn, em cần phải khỏe mạnh hơn."

Hắn nói những lời đó một cách nghiêm túc đến mức khiến Bạch Vũ vừa buồn cười vừa cảm động. Một con báo đen lạnh lùng, giết người không ghê tay, nay lại ngồi nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng cho bạn đời. Câu truyện của họ lúc này không còn là những cuộc truy đuổi đẫm máu, mà là những bữa cơm gia đình đầm ấm, là những buổi chiều dắt tay nhau đi dạo dưới rặng thông.

Tuy nhiên, sự ngọt ngào ấy luôn đi kèm với những khao khát bản năng đang âm ỉ cháy. Việc tẩm bổ khiến cơ thể Bạch Vũ trở nên nhạy cảm hơn, mùi hương hoa nhài trên người cậu càng lúc càng nồng nàn, khiến Lục Diễn nhiều lần phải gồng mình kiềm chế để không "ăn" sạch cậu ngay tại bàn ăn.

Một buổi tối, khi tuyết ngoài trời đã ngừng rơi, nhường chỗ cho những làn gió xuân sớm sủa, Lục Diễn đưa Bạch Vũ vào phòng tắm hơi riêng của biệt thự. Trong không gian mờ ảo hơi nước, làn da trắng sứ của Bạch Vũ ửng hồng lên vì nhiệt.

Hắn từ phía sau ôm lấy cậu, bàn tay to lớn mơn trớn vùng bụng phẳng lì của Bạch Vũ. "Tiểu Vũ, bác sĩ gia tộc nói, thời gian này là lúc tốt nhất để chúng ta bắt đầu..."

Bạch Vũ run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập. Cậu xoay người lại, vòng tay qua cổ Lục Diễn, đôi mắt hồ ly đẫm nước nhìn hắn đầy mời gọi: "Lục Diễn... tôi sẵn sàng rồi."

Lục Diễn không đợi thêm một giây nào nữa. Hắn bế thốc cậu lên, đặt lên bệ đá hoa cương mát lạnh. Sự tương phản giữa cái lạnh của đá và hơi nóng của cơ thể khiến Bạch Vũ rên rỉ thành tiếng. Nụ hôn của Lục Diễn rơi xuống như mưa rào, cuồng nhiệt và thành kính.

Lần này, cuộc yêu mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không chỉ là sự thỏa mãn thú tính, mà là một nghi lễ thiêng liêng để tạo ra một mầm sống mới. Lục Diễn di chuyển cực kỳ chậm rãi, hắn muốn ghi nhớ từng rung động nhỏ nhất trên cơ thể Bạch Vũ. Những tiếng thở dốc hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc tình sâu sắc và đầy bản năng.

"Tôi yêu em, Tiểu Vũ." – Lục Diễn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì xúc động.

"Tôi cũng yêu anh... Hắc Báo của tôi."

Trong giây phút hòa quyện tuyệt đối, Bạch Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu cảm nhận được sự sống, sự hy vọng và cả trách nhiệm đang nảy nở trong lòng mình. Cái đuôi trắng và đuôi đen quấn chặt lấy nhau, thắt nút một định mệnh không thể tách rời.

Nửa đêm, khi Bạch Vũ đã ngủ say trong lòng mình, Lục Diễn lặng lẽ bước ra ban công. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh của mùa xuân đang dần ló rạng. Hắn biết, sóng gió vẫn chưa thực sự kết thúc. Hội đồng gia tộc có thể thay đổi thái độ, nhưng những thế lực khác vẫn đang rình rập. Tuy nhiên, nhìn vào con cáo nhỏ đang yên giấc bên trong, Lục Diễn cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đánh bại mọi kẻ thù.

Câu truyện của họ đã đi qua mùa đông giá rét nhất, đi qua những hận thù và hiểu lầm, để giờ đây đón nhận một mùa xuân muộn màng nhưng rực rỡ. Đứa trẻ tương lai sẽ là minh chứng cho tình yêu vượt qua mọi rào cản của hai giống loài, là biểu tượng của một kỷ nguyên mới trong giới nhân thú.

Bạch Vũ trong cơn mơ màng khẽ gọi tên Lục Diễn. Hắn mỉm cười, quay trở lại giường, kéo cậu vào lòng và thì thầm:

"Ngủ đi, cáo nhỏ. Sáng mai tỉnh dậy, chúng ta sẽ bắt đầu một ngày mới... cùng với thiên thần của chúng ta."

Thành phố S vẫn vậy, vẫn ồn ào và tàn khốc, nhưng giữa những bức tường đá của căn biệt thự này, tình yêu mộc mạc và chân thành đã chiến thắng tất cả. Báo đen và cáo trắng, rốt cuộc đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của đời mình.