MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 14: MÙI HƯƠNG CỦA SỰ CHIẾM HỮU VÀ MẦM SỐNG MỚI

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 14: MÙI HƯƠNG CỦA SỰ CHIẾM HỮU VÀ MẦM SỐNG MỚI

1,816 từ · ~10 phút đọc

Thành phố S bước vào những ngày đầu xuân, không khí vẫn còn vương lại chút hơi lạnh của mùa đông nhưng nắng đã bắt đầu vàng hanh hao trên những ngọn cây thông già. Trong căn biệt thự của Lục Diễn, sự tĩnh lặng thường ngày đã bị thay thế bởi một bầu không khí kỳ lạ, vừa căng thẳng, vừa dịu dàng đến mức khiến người ta phải nín thở.

Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi sáng khi Bạch Vũ thức dậy với một cảm giác nôn nao khó tả. Thay vì thói quen rúc vào lồng ngực ấm áp của Lục Diễn để ngủ nướng, cậu lại đẩy hắn ra một cách thô bạo rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tiếng nôn khan vang lên trong không gian yên tĩnh khiến trái tim báo đen vốn dĩ sắt đá của Lục Diễn bỗng chốc thắt lại vì lo sợ.

Nhưng sau cơn mệt mỏi ban đầu, một điều kỳ quái hơn đã xảy ra. Bạch Vũ – con cáo trắng vốn dĩ độc lập và đôi khi hơi bướng bỉnh – bỗng chốc trở nên cực kỳ dính người. Cậu không cho phép Lục Diễn rời khỏi tầm mắt quá năm mét. Chỉ cần hắn đứng dậy đi pha một tách cà phê, đôi tai cáo của cậu sẽ rũ xuống, và đôi mắt hồ ly sẽ ngấn lệ như thể bị cả thế giới bỏ rơi.

Đặc biệt nhất chính là mùi hương.

Nhân thú khi thụ thai thường có những biến đổi tâm lý và khứu giác mạnh mẽ. Đối với Bạch Vũ, lúc này mọi loại nước hoa đắt tiền hay mùi thơm của thức ăn đều trở nên đáng ghét. Thứ duy nhất khiến cậu bình tâm chính là mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm, hoang dã tỏa ra từ cơ thể Lục Diễn. Cậu cứ như một con mèo nhỏ, suốt ngày rúc vào cổ hắn, hít hà một cách tham lam như muốn khảm sâu mùi hương đó vào tận tế bào.

"Tiểu Vũ, tôi phải đến công ty. Có một cuộc họp cổ đông rất quan trọng liên quan đến dự án cảng phía Bắc." – Lục Diễn vừa cài lại cúc áo sơ mi, vừa dịu dàng giải thích với con cáo nhỏ đang quấn chặt lấy thắt lưng mình.

Bạch Vũ không nói lời nào, cái đuôi trắng muốt quấn lấy chân Lục Diễn như một sợi xích vô hình. Cậu ngước nhìn hắn, giọng nói nghẹn ngào: "Anh đi rồi... mùi của anh sẽ tan mất. Tôi sợ."

Lục Diễn thở dài, một tiếng thở dài đầy sự sủng ái và bất lực. Hắn hiểu rằng bản năng của Tuyết Hồ lúc này đang cực kỳ nhạy cảm và cần được bảo vệ tuyệt đối bởi "người bạn đời" đã đánh dấu mình. Nhìn gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy sự lệ thuộc của Bạch Vũ, Lục Diễn biết mình không thể để cậu ở nhà một mình.

"Được rồi, đi cùng tôi."

Thế là, lần đầu tiên trong lịch sử tập đoàn Lục Thị, vị chủ tịch lạnh lùng như băng đá bước vào phòng họp với một "vật nhỏ" bám dính trên người. Bạch Vũ mặc một chiếc áo len rộng thùng xình của Lục Diễn, che khuất cả bàn tay, cổ áo cao che đi chiếc vòng da đen nhưng lại không giấu được mùi hương của sự chiếm hữu tỏa ra xung quanh.

Cuộc họp cổ đông diễn ra trong sự ngỡ ngàng của hàng chục quan chức cấp cao. Họ thấy Lục Diễn – kẻ vừa tuần trước còn suýt nữa san phẳng hội đồng gia tộc – lúc này đang một tay cầm bút ký tài liệu, một tay khác lại không ngừng vuốt ve mái tóc mềm mại của chàng trai đang ngồi thu lu trên đùi mình.

"Dự án này... khụ... mức tăng trưởng dự kiến là 15%..." – Một giám đốc kinh doanh lắp bắp báo cáo, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh ta không biết nên nhìn vào biểu đồ hay nhìn vào cái đuôi trắng thi thoảng lại ngoe nguẩy dưới gầm bàn làm việc của chủ tịch.

Bạch Vũ lúc này chẳng quan tâm đến kinh tế hay tiền bạc. Cậu đang mơ màng ngủ gật trên vai Lục Diễn. Mùi hương gỗ tuyết tùng bao bọc lấy cậu như một chiếc kén an toàn, khiến mọi mệt mỏi của việc ốm nghén tan biến.

"Nói nhỏ thôi." – Lục Diễn đột ngột cắt ngang lời báo cáo, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy áp khủng khiếp khiến vị giám đốc suýt ngã khỏi ghế – "Em ấy đang ngủ."

Cả phòng họp rơi vào im lặng tuyệt đối. Mọi người nín thở, không dám lật giấy mạnh vì sợ làm phiền giấc ngủ của "phu nhân chủ tịch". Câu truyện này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ làm chấn động giới nhân thú, nhưng tại đây, vào lúc này, quyền lực tối cao thuộc về giấc ngủ của một con Tuyết Hồ.

Khi cuộc họp kết thúc, Lục Diễn bế Bạch Vũ đang ngủ say về văn phòng riêng. Hắn đặt cậu lên sofa, nhưng ngay khi vừa buông tay, Bạch Vũ đã tỉnh giấc và nắm lấy vạt áo hắn.

"Lục Diễn... tôi đói."

Lục Diễn lập tức nhấn chuông gọi thư ký: "Chuẩn bị súp gà hầm thuốc bắc, nhớ là phải dùng loại sâm tốt nhất từ phương Bắc gửi về. Và... mang thêm một ít bánh ngọt hoa nhài."

Cái cách Lục Diễn chăm sóc Bạch Vũ lúc này vừa mộc mạc lại vừa sâu sắc. Hắn không nói nhiều lời yêu thương hoa mỹ, nhưng từng hành động nhỏ nhất – từ việc kiểm tra nhiệt độ món súp đến việc dùng khăn tay lau khóe môi cho cậu – đều toát lên một sự bảo bọc tận xương tủy.

Bạch Vũ ăn được vài thìa súp rồi lại thôi, cậu dường như không có hứng thú với đồ ăn bằng việc nhìn Lục Diễn. "Anh nói xem... đứa trẻ sau này sẽ giống ai? Sẽ là một con báo đen hay là một con cáo?"

Lục Diễn khựng lại, đôi mắt vàng kim của hắn trở nên dịu dàng lạ thường. Hắn đặt bát súp xuống, quỳ một chân trước mặt Bạch Vũ, áp tai vào vùng bụng vẫn còn phẳng lì của cậu. Dù mầm sống mới chỉ vừa hình thành, nhưng bằng bản năng của một mãnh thú mạnh mẽ, hắn dường như đã nghe thấy một nhịp đập nhỏ xíu, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống đang cộng hưởng với nhịp tim của hắn.

"Giống ai cũng được. Miễn là nó có sự dũng cảm của em và sự bảo bọc của tôi." – Lục Diễn hôn nhẹ lên bụng cậu qua lớp vải áo len – "Nó sẽ là kết tinh của tình yêu giữa hai loài khác biệt nhất. Nó sẽ mạnh mẽ hơn bất cứ ai."

Sự sâu sắc của câu truyện nằm ở chính giây phút này. Hai kẻ vốn dĩ thuộc về hai thế giới đối lập, kẻ săn mồi và kẻ bị săn, giờ đây lại cùng nhau chờ đợi một sinh linh mới. Những hận thù, những định kiến về dòng máu thuần chủng hay sự phản đối của gia tộc lúc này đều trở nên vô nghĩa trước hơi ấm tỏa ra từ bàn tay đang đan chặt vào nhau.

Tuy nhiên, niềm vui của họ không kéo dài được lâu khi bác sĩ riêng của gia tộc bước vào văn phòng với một vẻ mặt nghiêm trọng.

"Lục tổng, kết quả xét nghiệm đã có." – Vị bác sĩ già, cũng là một nhân thú thuộc tộc Voi, trầm ngâm nói – "Việc phối giống giữa Hắc Báo và Tuyết Hồ là cực kỳ hiếm gặp. Thể chất của cậu Bạch Vũ vốn mong manh, lại mang trong mình dòng máu quá mạnh mẽ của Hắc Báo... Điều này sẽ vắt kiệt sức lực của cậu ấy trong những tháng tới. Nếu không cẩn thận, cả mẹ và con đều sẽ gặp nguy hiểm."

Sắc mặt Lục Diễn ngay lập tức trở nên tái mét. Hắn siết chặt lấy tay Bạch Vũ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Sự chiếm hữu trong hắn vốn dĩ là để bảo vệ cậu, nhưng nếu việc có con lại khiến cậu gặp nguy hiểm, hắn thà rằng...

"Vậy thì không cần đứa trẻ này nữa." – Giọng Lục Diễn lạnh băng, chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng.

Bạch Vũ sững sờ, cậu ngay lập tức ôm lấy bụng mình, ánh mắt hồ ly nhìn Lục Diễn đầy quật cường: "Anh nói gì thế? Đây là con của chúng ta! Tôi không cho phép anh nói như vậy!"

"Nhưng tôi không thể mất em!" – Lục Diễn gầm lên, lần đầu tiên trong đời hắn đánh mất sự điềm tĩnh trước mặt Bạch Vũ – "Tôi thà cô độc cả đời còn hơn là thấy em tan biến trước mắt tôi một lần nữa. Bạch Vũ, em có hiểu không?"

Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Hai ánh mắt chạm nhau, một bên là sự bảo thủ của một kẻ quá yêu đến mức sợ hãi, một bên là sự kiên cường của một người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả.

Bạch Vũ chậm rãi đứng dậy, cậu bước tới ôm lấy cổ Lục Diễn, kéo hắn vào một nụ hôn sâu mang theo vị mặn của nước mắt.

"Lục Diễn, hãy tin tôi. Loài cáo chúng tôi tuy nhỏ bé nhưng sức sống rất bền bỉ. Đứa trẻ này là minh chứng duy nhất cho tình yêu của chúng ta trên đời này. Tôi sẽ không sao đâu, vì tôi biết anh sẽ không bao giờ để tôi rơi vào bóng tối."

Nhìn vẻ kiên định trong mắt Bạch Vũ, Lục Diễn rốt cuộc cũng gục ngã. Hắn ôm chặt lấy cậu, đôi vai rộng lớn run rẩy. Một con báo đen quyền năng nhất thành phố S, lúc này lại khóc như một đứa trẻ vì lo sợ cho sự an nguy của người mình thương.

Mùa xuân ngoài kia đã về thật rồi, những nụ hoa bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Câu truyện của họ vừa sang một trang mới, đầy rẫy những hy vọng nhưng cũng không thiếu những chông gai. Nhưng dù phía trước có là vực thẳm hay bão tố, họ biết rằng mình sẽ không bao giờ đơn độc, bởi vì mầm sống mới đang lặng lẽ lớn lên, là sợi dây liên kết thiêng liêng nhất giữ chặt hai linh hồn lại với nhau.

"Được rồi... tôi sẽ bảo vệ cả hai mẹ con." – Lục Diễn thì thầm, nụ hôn của hắn rơi trên cổ Bạch Vũ, nơi chiếc vòng da đen vẫn nằm đó như một lời thề vĩnh cửu