Mùa xuân ở thành phố S không chỉ mang đến những cơn gió ấm áp mà còn mang theo một sự xáo trộn chưa từng có trong căn biệt thự trên đồi. Kể từ khi bác sĩ gia tộc cảnh báo về sự nguy hiểm của cái thai lai giữa báo và cáo, Lục Diễn dường như biến thành một người hoàn toàn khác. Vị chủ tịch vốn dĩ chỉ biết đến những bản hợp đồng nghìn tỷ và những cuộc thanh trừng đẫm máu, nay lại dành phần lớn thời gian để nghiên cứu cuốn sách "Cẩm nang chăm sóc nhân thú trong thai kỳ".
Bạch Vũ nằm dài trên ghế sofa, thân hình vốn đã mảnh khảnh nay trông càng nhỏ bé hơn trong chiếc áo khoác lông mềm mại. Cậu đang trải qua giai đoạn "nghén mùi" cực kỳ nghiêm trọng. Không chỉ ghét mùi nước hoa, mùi khói thuốc mà ngay cả mùi của những đầu bếp chuyên nghiệp trong nhà cũng khiến cậu nôn thốc nôn tháo.
"Lục Diễn... tôi đói, nhưng tôi không muốn ăn đồ họ nấu." – Bạch Vũ thầm thì, đôi tai cáo rũ xuống trông đầy vẻ ủy khuất.
Lục Diễn đóng sầm máy tính lại, ánh mắt vàng kim lóe lên một quyết tâm kỳ lạ. Hắn bước tới hôn lên trán cậu: "Đợi tôi một chút. Tôi sẽ tự làm cho em."
Bạch Vũ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn khuất sau cánh cửa bếp. Trong trí nhớ của cậu, lần duy nhất Lục Diễn vào bếp là để đun nước pha trà, và lần đó hắn suýt nữa làm cháy chiếc ấm điện đắt tiền.
Bên trong gian bếp sang trọng, một cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra. Lục Diễn, vị vua của giới nhân thú phương Nam, đang lóng ngóng đeo chiếc tạp dề màu hồng in hình hoa nhài của Bạch Vũ. Hắn đứng trước đống nguyên liệu như đứng trước một kẻ thù nguy hiểm.
Hắn muốn làm món bánh hoa nhài – thứ duy nhất mà Bạch Vũ nhắc đến trong cơn mê ngủ.
"Bột mì... đường... tinh chất hoa nhài..." – Lục Diễn lẩm bẩm, tay cầm chiếc muỗng bạc mà run rẩy hơn cả khi cầm súng.
Bản năng của báo đen vốn thiên về sự bùng nổ và sức mạnh, hoàn toàn không có sự kiên nhẫn cho những việc cần sự tỉ mỉ như nhào bột hay canh lửa. Sau ba mươi phút loay hoay, gian bếp bắt đầu bốc lên một mùi hương lạ. Không phải mùi thơm của bánh, mà là mùi khét lẹt của đường bị cháy và bột mì bị vón cục.
"Khụ... khụ..."
Lục Diễn ho sặc sụa giữa làn khói đen kịt. Hắn hoảng hốt dập lửa, mặt mũi lấm lem bột trắng và nhọ nồi. Khi hắn định vứt bỏ mớ hỗn độn đó thì một vòng tay ấm áp bất ngờ ôm lấy thắt lưng hắn từ phía sau.
Bạch Vũ không biết đã vào bếp từ lúc nào. Cậu nhìn gian bếp như vừa trải qua một trận chiến, rồi nhìn gương mặt "mèo lem" của Lục Diễn, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, xua tan đi sự căng thẳng đang đè nặng trong không gian.
"Anh định đốt nhà để giải tỏa áp lực sao, Hắc Báo đại nhân?"
Lục Diễn lúng túng quay lại, định đẩy cậu ra vì sợ khói làm cậu khó thở: "Em ra ngoài đi, bẩn lắm. Tôi chỉ muốn... làm cho em cái gì đó em thích."
Bạch Vũ nhìn đĩa bánh cháy đen thui trên bàn, lòng dâng lên một sự xúc động sâu sắc. Một người đàn ông kiêu ngạo như hắn, sẵn sàng dẹp bỏ cái tôi, sẵn sàng làm những việc ngớ ngẩn nhất chỉ để cậu vui lòng. Cậu kiễng chân, dùng tay áo lau đi vệt nhọ trên má hắn.
"Cảm ơn anh. Dù nó cháy, nhưng mùi của nó là mùi của anh... tôi rất thích."
Cậu bẻ một miếng bánh nhỏ, mặc kệ vị đắng chát, chậm rãi nuốt xuống. Đó là miếng bánh ngọt nhất mà Bạch Vũ từng ăn trong đời, vị ngọt không đến từ đường, mà đến từ sự vụng về chân thành của người đàn ông trước mặt.
Hạnh phúc giản đơn ấy bỗng bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa dồn dập. Một vị khách không mời mà đến: Trưởng lão Lục Hàn – người đứng đầu phe bảo thủ của hội đồng gia tộc.
Lục Diễn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, hắn kéo Bạch Vũ ra sau lưng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
"Ông đến đây làm gì?"
Lục Hàn bước vào, đôi mắt già nua nheo lại nhìn gian bếp hỗn độn, rồi dừng lại trên cái bụng vẫn chưa lộ rõ của Bạch Vũ. Ông ta thở dài, giọng nói trầm khàn mang theo uy quyền:
"Lục Diễn, con đã làm loạn đủ chưa? Việc con bao bọc một con Tuyết Hồ đã là một sự sỉ nhục, nay con lại định để nó sinh ra một đứa trẻ không thuần chủng? Hội đồng đã quyết định, đứa trẻ này không được phép ra đời. Nó sẽ là mầm mống cho sự suy yếu của dòng tộc báo đen."
Bạch Vũ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cậu siết chặt lấy vạt áo của Lục Diễn. Câu truyện của họ dường như luôn phải đối mặt với những rào cản vô hình nhưng vững chắc như vách đá.
Lục Diễn cười lạnh, một nụ cười tàn nhẫn khiến Lục Hàn cũng phải lùi lại một bước. Hắn bước tới, từng bước chân nặng nề tỏa ra áp lực của một kẻ săn mồi đỉnh cao.
"Ông gọi đứa trẻ của tôi là sự suy yếu? Lục Hàn, ông đã già đến mức quên mất ai là người đã cứu cái gia tộc mục nát này khỏi sự sụp đổ ba năm trước sao? Đứa trẻ này mang dòng máu của tôi, nó là người thừa kế duy nhất của Lục Thị. Kẻ nào dám động vào nó, chính là tuyên chiến với Lục Diễn này."
"Con... con định vì một con cáo mà tiêu diệt cả gia tộc sao?" – Lục Hàn run rẩy chỉ tay.
"Gia tộc mà không có tình người, chỉ có những quy tắc máu lạnh, thì tiêu diệt cũng chẳng có gì đáng tiếc." – Lục Diễn cúi xuống, thì thầm vào tai vị trưởng lão – "Đừng để tôi thấy ông ở đây một lần nữa. Nếu không, tôi sẽ không quan tâm đến việc ông là bậc cha chú đâu."
Sau khi tống khứ được vị trưởng lão, Lục Diễn quay lại nhìn Bạch Vũ. Cậu đang đứng đó, đôi mắt đẫm lệ nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì đau lòng cho hắn. Hắn luôn phải đứng ra gánh chịu mọi bão dư luận để bảo vệ cậu.
"Lục Diễn... nếu vì tôi mà anh mất tất cả..."
Hắn bịt môi cậu bằng một nụ hôn nồng cháy, mang theo vị đắng của bánh cháy và vị ngọt của tình yêu sâu đậm.
"Tôi đã nói rồi, em chính là tất cả của tôi. Những thứ kia chỉ là vật ngoài thân. Nếu họ không chấp nhận con chúng ta, tôi sẽ tự tay tạo ra một thế giới mới cho nó."
Đêm đó, trong căn biệt thự yên tĩnh, Bạch Vũ cuộn tròn trong lòng Lục Diễn. Hơi ấm từ cơ thể hắn, mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn bao bọc lấy cậu, xua đi những lo âu về tương lai.
Bạch Vũ biết, câu truyện này sẽ còn rất dài và nhiều chông gai. Đứa trẻ trong bụng cậu mang theo hy vọng nhưng cũng mang theo bao nhiêu hiểm nguy. Nhưng khi cảm nhận được bàn tay to lớn của Lục Diễn đang đặt trên bụng mình, nhẹ nhàng vuốt ve như đang nâng niu một mầm sống mong manh nhất thế gian, cậu không còn thấy sợ hãi nữa.
Sự sâu sắc của tình yêu này nằm ở chính những lúc hoạn nạn thế này. Mộc mạc như một đĩa bánh cháy, nhưng lại bền bỉ hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào. Báo đen và cáo trắng, họ không chỉ yêu nhau bằng bản năng, mà họ yêu nhau bằng cả sự hy sinh và lòng can đảm chống lại cả thế giới.
"Ngủ đi, Tiểu Vũ. Có tôi ở đây."
Lục Diễn hôn lên chiếc vòng cổ da đen – vật chứng cho sự chiếm hữu cũng là sợi dây liên kết định mệnh. Ngoài kia, mùa xuân vẫn đang đâm chồi, và trong căn phòng này, một chương mới đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy tình yêu đang chờ họ viết tiếp.