Hơi ẩm lạnh lẽo của sàn đá cẩm thạch thấm qua đế giày da mỏng. Thanh Nguyệt dừng lại trước bức tranh trừu tượng mang tên “Vỡ”. Bức tranh là một mảng màu tối, u uất với một đường nét đứt gãy dữ dội, như thể một vật thể đã bị đập tan rồi cố gắng ghép lại.
Cô đưa tay lên ngực. Luôn có một cảm giác trống rỗng nơi đây, một khoảng lặng của quá khứ mà cô không cách nào lấp đầy. Các bác sĩ gọi đó là hội chứng mất ký ức chọn lọc, nhưng Nguyệt biết nó còn hơn thế. Nó giống như cô đã từng sống một cuộc đời khác, nhưng bị buộc phải quên đi người quan trọng nhất.
Bỗng, một lực vô hình kéo sự chú ý của cô về phía cuối hành lang. Ngay lập tức, không gian xung quanh như đặc lại.
Anh đứng đó. Ánh đèn trần hắt lên bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng đến mức khó gần. Chiếc áo vest đen đơn giản càng làm nổi bật dáng vẻ quyền lực, sắc nét của anh. Lăng Hạo.
Thanh Nguyệt chưa từng gặp anh. Nhưng ngay giây phút ánh mắt họ chạm nhau xuyên qua đám đông, Nguyệt cảm thấy một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo sự rung động dữ dội nơi đáy bụng. Nó không giống sự hấp dẫn thông thường; nó là một sự nhận diện đau đớn, như thể linh hồn cô đang nhận ra một người đã từng là tất cả của mình.
Lăng Hạo cũng khựng lại. Khuôn mặt băng giá của anh thoáng qua một nét bối rối vô cùng nhỏ. Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt dò xét, nhưng ẩn chứa một khao khát không thể kìm nén.
Nguyệt cảm thấy đầu óc choáng váng. Cơ thể cô bỗng trở nên nóng ran, cổ họng khô khốc. Cô có thể thề rằng mình đã từng nghe giọng nói này, cảm nhận được hơi thở này, nhưng cô không thể tìm thấy bất cứ ký ức nào về anh.
Anh bắt đầu bước đi. Những bước chân chậm rãi, dứt khoát, rút ngắn khoảng cách giữa họ một cách không thể cứu vãn. Nguyệt đứng bất động, mọi lý trí đều tan biến. Cô không hề muốn anh đến gần, vì một phần vô thức đang hét lên cảnh báo, nhưng phần còn lại — phần khao khát bị lãng quên — lại mong đợi điều đó hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Khi Lăng Hạo chỉ còn cách cô một sải tay, anh dừng lại. Hơi thở ấm áp của anh phả vào gò má cô, mang theo mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc đến đáng sợ.
"Cô..." Giọng anh trầm khàn, như tiếng đàn cello cũ. "Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?"
Nguyệt lắc đầu, cố gắng nén lại sự hỗn loạn trong tim. "Tôi... không nghĩ vậy."
Lăng Hạo nhếch mép, một nụ cười nửa vời xuất hiện trên đôi môi mỏng. Ánh mắt anh lúc này lướt xuống cổ cô, dừng lại ở chiếc vòng cổ bạch kim mà cô luôn đeo.
"Thật kỳ lạ," anh nói, giọng mang theo sự chắc chắn đáng sợ. "Cô khiến tôi có cảm giác như tôi đã đánh mất cô hai lần rồi vậy."
Câu nói đó như một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào khoảng trống ký ức của Nguyệt. Cô lùi lại một bước, cảm giác sợ hãi trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng sự tò mò còn lớn hơn.
"Anh là ai?" cô khẽ hỏi.
Lăng Hạo không trả lời. Anh chỉ chậm rãi đưa tay lên, ngón cái lướt nhẹ qua chiếc vòng cổ trên cổ cô, nơi có một vết hằn nhỏ mà Nguyệt không nhớ nó có từ bao giờ. Chỉ một cái chạm đó, Nguyệt cảm thấy như bị thiêu đốt, và trong thoáng chốc, một hình ảnh lướt qua tâm trí cô: Một căn phòng tối, một cơn mưa nặng hạt, và đôi mắt Lăng Hạo nhìn cô với sự đau đớn tột cùng.
"Tôi là người cô không thể quên," Lăng Hạo nói, giọng anh đầy uy quyền. "Và có lẽ, tôi là người cô không nên nhớ."
Anh rút tay lại, vẻ lạnh lùng quay trở lại. Bất chấp lời cảnh báo đáng sợ đó, Nguyệt biết một điều: Cô đã bị anh cuốn hút hoàn toàn vào trò chơi nguy hiểm mà cô không hề hay biết đã bắt đầu từ lâu.
Anh quay lưng bước đi, để lại Nguyệt đứng đó, vừa run rẩy vì sợ hãi, vừa nóng bỏng vì khao khát. Cô biết, người đàn ông này là vết sẹo trong hư vô của cô, và cô buộc phải khám phá xem, vết sẹo đó đã từng rách nát như thế nào.