Cái chạm tay lạnh ngắt của Lăng Hạo đã trở thành một ám ảnh dai dẳng trong tâm trí Thanh Nguyệt suốt những ngày sau đó. Cô như bị giam cầm trong mớ cảm xúc hỗn độn: sự cảnh giác của lý trí đối đầu với sức hấp dẫn không thể chối từ của bản năng.
Cô cố gắng tập trung vào công việc của mình – thiết kế nội thất, một nghề nghiệp đòi hỏi sự tỉ mỉ và đầu óc tỉnh táo. Nhưng mỗi khi tay cô lướt trên bản vẽ, cô lại cảm thấy hơi lạnh từ ngón tay anh.
Vào một buổi chiều mưa tầm tã, Nguyệt nhận được một cuộc gọi bất ngờ. Đó là Lăng Hạo.
"Tôi cần một nhà thiết kế để cải tạo căn hộ penthouse mới mua," giọng anh qua điện thoại vẫn trầm ổn và lạnh lùng, nhưng có một sự mệnh lệnh ngầm khiến cô không thể từ chối. "Tôi được biết cô là người giỏi nhất trong lĩnh vực này."
Nguyệt biết đây là cái cớ. Anh đang cố tình đẩy cô vào quỹ đạo của mình. Cô hít một hơi sâu: "Tôi không nghĩ tôi phù hợp, thưa anh Lăng."
"Cô không có quyền lựa chọn, Thanh Nguyệt," anh đáp lại, dùng thẳng tên cô, như thể đó là một bí mật thân mật mà chỉ hai người biết. "Cô sẽ đến gặp tôi ở văn phòng lúc sáu giờ tối nay. Đừng đến trễ."
Sáu giờ tối. Cơn mưa đã ngớt, nhưng đường phố ẩm ướt, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Văn phòng của Lăng Hạo nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, biểu tượng cho quyền lực tối thượng của anh.
Khi Nguyệt bước vào, căn phòng hoàn toàn im lặng, chỉ có ánh sáng vàng nhạt từ đèn bàn rọi lên khuôn mặt Lăng Hạo đang ngồi sau chiếc bàn gỗ mun. Anh không ngước lên, mà chỉ đặt một chiếc chìa khóa điện tử lên mặt bàn.
"Đây là chìa khóa căn hộ. Cô có 72 giờ để thiết kế lại toàn bộ không gian. Tôi muốn sự khác biệt, nhưng phải giữ lại một số chi tiết cũ."
"Chi tiết cũ nào?" Nguyệt hỏi, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp.
Lăng Hạo cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, và Nguyệt cảm thấy bị lột trần.
"Cô sẽ tự tìm thấy chúng," anh nói. "Và nếu cô không làm tôi hài lòng..." Anh nghiêng người tới trước, giọng nói trầm thấp như một lời thì thầm: "...cô sẽ phải bù đắp bằng thứ khác."
Nguyệt cứng người. Sự căng thẳng giữa họ dày đặc đến mức có thể cắt được. Cô biết rõ ý anh. Cô vội vàng nắm lấy chiếc chìa khóa và đứng dậy, muốn thoát khỏi hơi thở gần gũi và nguy hiểm này.
Nhưng khi cô quay lưng bước đi, một cơn gió lạnh từ điều hòa thổi qua, khiến cô rùng mình. Chiếc chìa khóa trượt khỏi tay Nguyệt và rơi xuống sàn nhà đá cẩm thạch.
Cả hai cùng cúi xuống nhặt.
Cái chạm lần này là không thể tránh khỏi. Đầu ngón tay của Lăng Hạo chạm vào mu bàn tay Nguyệt.
Cảm giác không phải lạnh ngắt như lần trước. Lần này, nó nóng bỏng, cháy rát, như thể một dòng điện cao áp vừa chạy qua mạch máu cô. Nguyệt thấy một tia sáng chói lòa vụt qua mắt, và một tiếng thét vô thanh vang lên trong tâm trí cô.
Cô bất ngờ nhớ lại một chi tiết nhỏ: Tay cô đã từng run rẩy vì sợ hãi khi nắm lấy tay anh trong một bóng tối nào đó.
"Cô bị sao vậy?" Lăng Hạo hỏi, giọng anh thoáng chút lo lắng. Anh không buông tay cô ra, mà lại siết nhẹ.
Nguyệt giật mạnh tay lại, gần như bật khóc vì sự kích động quá mức. Cô không thể hiểu tại sao cái chạm này lại gây ra phản ứng thể xác mạnh mẽ như vậy.
"Không... không sao," cô lắp bắp. "Tôi... tôi sẽ đi xem căn hộ ngay bây giờ."
Cô vội vã chạy ra khỏi phòng làm việc của anh. Khi cánh cửa đóng lại, Nguyệt tựa lưng vào tường, hít thở dồn dập. Cô nhìn vào lòng bàn tay vừa chạm vào anh, nơi vẫn còn cảm giác bỏng rát.
Nguyệt biết, cô đang bước vào một mê cung. Cô bị anh thu hút, bị anh chi phối, và cô cảm thấy cơ thể mình đang phản bội chính lý trí của mình, khao khát cái chạm đó, cái người đàn ông đó, bất chấp những cảnh báo nguy hiểm vang lên không ngừng trong đầu.
Chiếc chìa khóa lạnh lẽo trong tay cô dường như không phải mở cánh cửa của một căn hộ mới, mà là mở cánh cửa của một quá khứ cấm kỵ mà cả hai đã cố gắng chôn vùi.