Căn hộ penthouse nằm ở một tầng khác, nhưng vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng và quyền lực toát ra từ văn phòng của Lăng Hạo. Khi Thanh Nguyệt mở cửa, một luồng không khí lạnh lẽo và cũ kỹ ùa ra, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài hiện đại của tòa nhà.
Đó là một không gian tối tăm và rộng lớn. Đồ đạc được che phủ bằng những tấm vải trắng, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn và bị lãng quên, như thể thời gian đã ngừng trôi ở đây từ rất lâu. Nguyệt bước đi, tiếng giày cao gót vang vọng trên sàn gỗ lạnh.
Cô bắt đầu công việc, nhưng thay vì đo đạc, cô lại bị cuốn vào việc khám phá. Cô gỡ bỏ một tấm vải trắng trên chiếc đàn piano lớn ở góc phòng. Những phím đàn ngả màu, nhưng khi cô chạm vào, một giai điệu quen thuộc đến rợn người vang lên trong đầu cô. Cô đã từng chơi bản nhạc này. Khi nào?
Nguyệt dừng lại trước phòng ngủ chính. Căn phòng này không có đồ đạc, chỉ có một khung cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Tuy nhiên, trên bức tường đối diện là một vết nứt nhỏ và sâu, như vết thương chưa lành. Nguyệt đưa tay chạm vào nó, và cảm giác nhói đau lan từ đầu ngón tay vào tim. Cô dường như nghe thấy tiếng vỡ tan của một vật gì đó – hoặc một lời nói.
Cô không thể làm việc được nữa. Cảm giác quen thuộc ở đây quá áp đảo, khiến cô như bị nhấn chìm trong một đại dương ký ức mà cô không thể nhớ tên. Nguyệt gọi điện cho Lăng Hạo để hỏi về những chi tiết cần giữ lại, nhưng anh chỉ nhắn một tin cụt lủn: “Hãy để bản năng của cô dẫn lối.”
Đêm hôm đó, Nguyệt trở về nhà và chìm vào giấc ngủ nặng nề. Và rồi, giấc mơ bắt đầu.
Trong mơ, cô không còn là Nguyệt của hiện tại nữa. Cô thấy mình trong chính căn hộ penthouse đó, nhưng ngập tràn ánh sáng và tiếng cười. Cô mặc chiếc váy mỏng, ngồi trên đùi Lăng Hạo. Cả hai cười nói thân mật, tay anh luồn qua tóc cô với sự âu yếm dịu dàng.
Cảm giác ấm áp, say đắm đến mức Nguyệt cảm thấy khó thở ngay cả trong mơ. Đây là sự thân mật bị lãng quên mà cơ thể cô đã ghi nhớ. Cô nhớ lại những cái chạm rụt rè, những nụ hôn kéo dài, sự tự do khi ở bên anh, một thứ mà Lăng Hạo của hiện tại hoàn toàn không thể hiện.
Nhưng sau đó, màu sắc bắt đầu thay đổi. Ánh sáng dịu dàng biến mất. Mưa bắt đầu đổ bên ngoài cửa sổ.
Trong mơ, cô và Lăng Hạo bắt đầu cãi vã. Giọng nói của họ lớn dần, đầy phẫn nộ và đau đớn. Cô thấy mình vung tay đập vỡ một bức tượng trang trí.
"Anh không thể lừa dối tôi mãi được!" Cô hét lên trong mơ, giọng nói méo mó vì tổn thương.
"Em không hiểu đâu!" Lăng Hạo gầm lên, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và bất lực.
Hình ảnh trở nên mờ ảo. Sau đó, cảnh cuối cùng hiện ra: Lăng Hạo đứng bên vết nứt trên tường, tay anh nắm chặt một vật gì đó, gương mặt anh bị che khuất trong bóng tối, nhưng cô cảm nhận được sự tàn nhẫn và quyết liệt toát ra từ anh. Anh nhìn cô với ánh mắt không còn chút tình yêu nào, chỉ còn sự oán hận và thù địch.
Nguyệt tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Chiếc ga trải giường bị cô nắm chặt đến nhăn nhúm. Giấc mơ chân thực đến mức cô vẫn còn cảm thấy hơi thở gấp gáp, và vị mặn chát của nước mắt.
Cô ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn chìm trong ánh đèn đêm. Cô biết mình đã nhìn thấy một phần sự thật cấm kỵ mà cả hai đã cố gắng chôn vùi. Họ không chỉ là người yêu. Họ là những người đã làm tổn thương nhau một cách khủng khiếp.
Nhưng điều đáng sợ nhất là, ngay cả sau khi thấy được sự đau đớn và sự tàn nhẫn của Lăng Hạo trong quá khứ, Thanh Nguyệt của hiện tại vẫn khao khát anh.
Cô nhắm mắt lại. Cái chạm lạnh lẽo ở văn phòng, cái chạm bỏng rát ở sảnh, và bây giờ là cái ôm ấm áp trong mơ. Tất cả đều là Lăng Hạo, và tất cả đều là của cô. Cô cần phải biết lý do tại sao.
Cô quyết định sẽ quay lại căn hộ đó.