MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Dồn DậpChương 10

Hơi Thở Dồn Dập

Chương 10

650 từ · ~4 phút đọc

Những ngày sau đó, Thanh Nguyệt và Lăng Hạo sống trong một trạng thái cân bằng mong manh. Ban ngày, họ là đối tác làm việc nghiêm túc, thảo luận về việc cải tạo căn hộ penthouse với sự tôn trọng và chuyên nghiệp. Lăng Hạo thậm chí còn thuê vệ sĩ ngầm để bảo vệ cô, giữ lời hứa của anh về sự an toàn.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự chuyên nghiệp biến mất, thay thế bằng nhu cầu không thể chối từ dành cho nhau.

Họ tìm thấy sự an ủi trong nhau, một sự kết nối vừa lãng mạn vừa rối loạn. Tình yêu mới của Thanh Nguyệt dành cho Lăng Hạo đã trở nên sâu đậm, vượt qua mọi cảnh báo và sợ hãi. Cô bị cuốn hút bởi cả Lăng Hạo lạnh lùng của hiện tại và sự dịu dàng, bi lụy của anh trong những khoảnh khắc riêng tư.

Mỗi khi gần gũi, cảm xúc của họ đều đạt đến tột đỉnh của sự mãnh liệt, như thể họ đang cố gắng bù đắp cho khoảng thời gian bị lãng quên. Những cái chạm, những nụ hôn và sự thân mật đều mang theo một dấu vết của ký ức cũ, vừa đau đớn vừa quen thuộc.

Một đêm, họ ở bên nhau trong phòng ngủ chính của căn hộ penthouse. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ lớn, hắt lên cơ thể của họ.

Lăng Hạo vuốt ve mái tóc cô, ánh mắt anh đầy sự thương yêu tuyệt vọng. "Anh chưa từng nghĩ rằng anh có thể cảm thấy thế này một lần nữa. Mọi thứ với Ngọc Nhan đều là sự hỗn loạn và phản bội. Nhưng với em, Thanh Nguyệt, là sự bình yên."

Nguyệt đặt tay lên khuôn ngực trần của anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh. "Nhưng em vẫn là Ngọc Nhan, Lăng Hạo. Em vẫn mang trong mình ký ức về sự tàn nhẫn đó."

"Không," anh siết chặt vòng tay. "Em là Thanh Nguyệt. Em là sự giải thoát của anh."

Trong khoảnh khắc thân mật và yếu đuối đó, Nguyệt cảm thấy một sự ràng buộc không thể cắt đứt. Cô yêu anh, bất chấp những bí mật anh che giấu. Cô sẵn sàng chấp nhận lời nói dối dịu dàng của anh để đổi lấy sự gần gũi này.

Nhưng ngay khi họ đang chìm đắm trong sự bình yên tạm thời, một cảm giác lạnh lẽo đột nhiên ập đến Nguyệt.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố rực sáng. Cô có cảm giác rõ ràng rằng, sự hạnh phúc này không phải là của cô. Nó là một vỏ bọc mỏng manh, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Bởi vì, nếu Lăng Hạo đã làm điều gì đó khủng khiếp để bảo vệ cô khỏi tội lỗi của Ngọc Nhan, thì tội lỗi đó chắc chắn vẫn đang tồn tại, chờ đợi để đòi lại món nợ của nó.

Nguyệt đột nhiên đẩy anh ra một chút, ánh mắt cô đầy sự lo lắng. "Lăng Hạo, điều gì đã khiến chúng ta mất ký ức? Có phải... có phải đó là một án phạt không?"

Lăng Hạo né tránh ánh mắt cô. Anh chỉ ôm cô chặt hơn, giấu mặt vào cổ cô.

"Đừng nghĩ về điều đó, Nguyệt. Anh sẽ bảo vệ em khỏi tất cả. Chúng ta chỉ cần tin vào tình yêu này."

Anh bắt đầu hôn cô một lần nữa, cố gắng dập tắt sự nghi ngờ bằng sự đam mê và sự kiểm soát. Nguyệt đáp lại, nhưng trong lòng cô, sự lo sợ đã nảy mầm. Cô biết, cảm giác lạc lối này là dấu hiệu.

Tình yêu của họ đã trở nên sâu đậm, nhưng sự cấm kỵ cũng đã trở nên lớn hơn. Cả hai đều đang tìm thấy thiên đường trong nhau, nhưng họ cũng đang đứng bên miệng vực thẳm.