MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Dồn DậpChương 9

Hơi Thở Dồn Dập

Chương 9

822 từ · ~5 phút đọc

Cuộc sống chung trong căn hộ penthouse bắt đầu.

Trong sinh hoạt hằng ngày, Lăng Hạo duy trì một khoảng cách chuyên nghiệp, gần như lạnh lùng. Anh đi làm sớm, làm việc khuya. Anh đối xử với Thanh Nguyệt với sự lịch thiệp, nhưng gần như không có sự thân mật. Cô là người ở cùng, không phải người yêu. Bữa ăn chung thường diễn ra trong im lặng, chỉ có những trao đổi ngắn gọn về công việc thiết kế hoặc lịch trình.

Sự lạnh nhùng và vô cảm đó là một sự dối trá tàn nhẫn đối lập hoàn toàn với sự cuồng nhiệt đã bùng cháy giữa họ. Nó tạo ra một áp lực tâm lý vô hình đè nặng lên Nguyệt.

Một đêm, Nguyệt không ngủ được. Cô ngồi ở ban công nhìn ra thành phố. Cô cầm chiếc đồng hồ định mệnh và cuốn sổ cũ, cố gắng xâu chuỗi những manh mối về Ngọc Nhan.

Nghe tiếng động, cô quay lại. Lăng Hạo đứng ở cửa phòng, chỉ mặc chiếc quần jogger. Cơ thể săn chắc, mạnh mẽ của anh ẩn hiện trong bóng tối, một vẻ đẹp nguy hiểm mà cô không thể làm ngơ.

"Chưa ngủ sao?" anh hỏi, giọng anh dịu dàng hơn bình thường, như thể đó là một Lăng Hạo khác.

"Tôi đang cố tìm hiểu xem, anh đã từng yêu tôi đến mức nào, để rồi hận tôi đến mức phải xóa bỏ tôi," Nguyệt thẳng thắn.

Lăng Hạo bước tới, dựa vào lan can bên cạnh cô. "Anh không hận Nguyệt. Anh hận sự lừa dối và sự tàn nhẫn của cô ấy."

"Vậy sự lừa dối đó là gì?" Nguyệt cố gắng tìm kiếm sự thật từ anh. "Anh nói tôi đã giết chết người anh yêu. Có phải Ngọc Nhan là kẻ giết người không?"

Lăng Hạo nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh chứa đựng một cơn bão cảm xúc. "Cô ấy... có liên quan. Và để cứu cô ấy khỏi sự trừng phạt, tôi đã phải làm một việc khủng khiếp."

Anh hít một hơi sâu, kéo Nguyệt vào lòng. Sự tiếp xúc bất ngờ khiến cô run rẩy. Anh ôm cô rất chặt, như sợ cô sẽ tan biến.

"Mọi chuyện xảy ra là do lỗi của tôi. Tôi đã yêu cô ấy quá nhiều, đến mức chấp nhận làm ngơ trước những sai lầm của cô ấy. Tôi đã chấp nhận trở thành một phần của thế giới đen tối đó, để bảo vệ cô ấy. Và cuối cùng, tôi đã phải trả giá bằng ký ức của cả hai chúng ta."

"Vậy việc mất ký ức là sự trừng phạt?" Nguyệt hỏi, cảm thấy sự đồng cảm dâng lên trong lòng.

"Nó là sự giải thoát," Lăng Hạo đáp, giọng anh trầm xuống đầy sự dịu dàng và tội lỗi. "Tôi đã tìm mọi cách để cô quên đi tội lỗi của mình, để cô có thể sống là Thanh Nguyệt thuần khiết này."

Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ánh mắt anh đầy sự khao khát tuyệt vọng. "Nguyệt... Anh không thể chịu nổi nếu em nhớ lại. Nếu em nhớ lại anh đã làm gì, em sẽ không bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt này nữa."

Lăng Hạo cúi xuống, hôn cô. Nụ hôn lần này đầy sự bi lụy và ăn năn, khác hẳn sự cuồng nhiệt chiếm hữu trước đó. Anh hôn cô như thể đang cầu xin sự tha thứ, và Nguyệt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, anh vẫn còn rất nhiều tổn thương và nỗi sợ hãi.

Cô đáp lại nụ hôn đó bằng sự thấu hiểu và tò mò. Cô cần anh, cần sự gần gũi này để cảm thấy mình còn tồn tại, còn có ý nghĩa.

Nụ hôn sâu hơn, mạnh mẽ hơn. Anh bế cô lên, áp cô vào tường, khiến hơi thở của cả hai trở nên dồn dập. Đây là Lăng Hạo chân thật nhất, người đàn ông chỉ tồn tại trong những khoảnh khắc mà lý trí bị dập tắt bởi bản năng và sự khao khát.

Khi dứt ra, Nguyệt thì thầm: "Anh đang nói dối tôi. Anh đang cố gắng che giấu điều gì đó còn lớn hơn cả tội ác của Ngọc Nhan."

Lăng Hạo không trả lời. Anh chỉ nhìn cô với ánh mắt phức tạp, rồi anh hôn lên trán cô.

"Có những lời nói dối dịu dàng, Nguyệt," anh nói, giọng anh đầy sự mệt mỏi. "Anh sẽ không để em phải chịu đựng sự thật đó. Hãy cứ tin vào Thanh Nguyệt của hiện tại."

Sau đó, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống và trở lại phòng mình, để lại Nguyệt một mình với hơi ấm và nỗi băn khoăn. Cô biết, anh đang giữ lại một bí mật kinh hoàng. Lời nói dối dịu dàng này chỉ càng khiến cô quyết tâm tìm ra sự thật về sự cấm kỵ đã từng hủy hoại họ.