MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Dồn DậpChương 8

Hơi Thở Dồn Dập

Chương 8

908 từ · ~5 phút đọc

Ngày hôm sau, Thanh Nguyệt chính thức chuyển đến căn hộ penthouse của Lăng Hạo. Cô mang theo vali quần áo tối giản và sự cảnh giác cao độ. Căn hộ đã được dọn dẹp, ánh sáng rọi vào khiến không gian bớt đi vẻ ma mị và u uất.

Lăng Hạo không có mặt. Anh chỉ để lại một lời nhắn ngắn gọn: “Hãy làm quen với căn hộ. Mọi nhu cầu của cô đều đã được đáp ứng.”

Nguyệt đi khắp căn hộ, cảm thấy xa lạ và quen thuộc đan xen. Cô không còn là nhà thiết kế, mà là người bị giam giữ trong chính dự án của mình. Mọi góc nhà đều nhắc nhở cô về giấc mơ cũ, về sự thân mật đã bị lãng quên.

Cô vào phòng ngủ chính. Giường ngủ lớn, ga trải giường màu xám lạnh lùng. Trên chiếc tủ đầu giường, có một chiếc hộp nhung nhỏ đặt trang trọng. Bên cạnh là một chiếc thẻ ghi: “Món Quà Định Mệnh.”

Nguyệt mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay nữ bằng vàng trắng, thiết kế cổ điển và tinh xảo. Kim đồng hồ đã ngừng chạy ở đúng 10 giờ 30 phút.

Vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ, một cảm giác choáng váng ập đến. Nguyệt cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ tay. Cô lập tức nhớ lại một mảnh ký ức:

Cô (Ngọc Nhan) đang gào thét, ném chiếc đồng hồ này xuống sàn. Lăng Hạo (của quá khứ) cúi xuống nhặt nó, ánh mắt đầy thất vọng. Anh nói: “Em không cần thứ này. Em không cần thời gian nữa.”

Cảm giác đau đớn và hận thù từ ký ức cũ khiến Nguyệt muốn ném chiếc đồng hồ đi. Nhưng cô giữ lại. Chiếc đồng hồ này là vật chứng về sự sụp đổ của họ. Nó dừng lại đúng lúc mối quan hệ cũ kết thúc.

Trong khi kiểm tra các ngăn tủ, Nguyệt tìm thấy một ngăn kéo nhỏ được khóa lại. Sự tò mò thôi thúc cô mở nó. Cô dùng chiếc ghim cài tóc để cạy khóa, sau vài phút cố gắng, ngăn kéo bật mở.

Bên trong là một tập tài liệu mỏng và một chiếc mặt nạ đen bằng ren.

Nguyệt nhặt tập tài liệu lên. Đó là hồ sơ chi tiết về một tổ chức bí mật liên quan đến thị trường chứng khoán ngầm và các phi vụ rửa tiền. Cô lướt qua các trang, thấy tên Ngọc Nhan được đánh dấu là "Mục tiêu chính."

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Ngọc Nhan không chỉ là một người yêu tệ bạc hay kẻ sát nhân trong một vụ án cá nhân. Cô ta còn là một phần của thế giới ngầm nguy hiểm.

Nguyệt cầm chiếc mặt nạ ren lên. Chiếc mặt nạ mỏng manh, gợi cảm, nhưng lại che giấu thân phận. Đây chắc chắn là thứ mà Ngọc Nhan đã từng đeo trong các buổi tiệc bí mật, hoặc trong những cuộc gặp gỡ nguy hiểm.

Lúc đó, cửa phòng bật mở. Lăng Hạo đứng đó, ánh mắt anh tối sầm lại khi thấy cô đang cầm chiếc mặt nạ.

"Đó là thứ cô không nên chạm vào," anh nói, giọng nói đầy căng thẳng.

Nguyệt không lùi bước. "Tại sao? Đây là một phần của Ngọc Nhan mà anh muốn giữ lại, hay là của thế giới mà anh muốn tôi quên đi?"

"Nó là của cả hai," Lăng Hạo bước tới, anh giật lấy chiếc mặt nạ khỏi tay cô. Anh nhìn chiếc mặt nạ với ánh mắt vừa ghê tởm vừa khao khát, rồi ném nó xuống đất. "Cô không cần nó. Thanh Nguyệt không cần che giấu."

Anh tiến sát Nguyệt, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Anh đưa tay chạm vào gò má cô, ngón cái vuốt nhẹ qua môi cô.

"Nhưng có một món quà khác cô nên nhận," anh thì thầm, giọng nói chứa đầy lời mời gọi nguy hiểm.

Lăng Hạo cúi xuống, hôn cô. Nụ hôn này không phải là sự chiếm hữu, mà là sự an ủi mạnh mẽ, một lời hứa rằng dù quá khứ có đen tối đến đâu, hiện tại anh vẫn ở đây.

Nguyệt bị cuốn đi. Sự hấp dẫn thể xác giữa họ là không thể phủ nhận, một liều thuốc mê mà cô không muốn cai. Cô đáp lại nụ hôn của anh, tìm kiếm sự ấm áp để xua đi nỗi sợ hãi về cái tên Ngọc Nhan và những bí mật cô vừa khám phá.

Khi dứt ra, Lăng Hạo ôm chặt lấy cô. Anh khẽ đặt một thứ gì đó vào tay cô.

"Chiếc đồng hồ đó," anh nói, giọng anh trầm xuống, "hãy giữ nó. Nó là lời nhắc nhở rằng thời gian của chúng ta đã ngừng lại ở đó. Nhưng tôi sẽ giúp cô bắt đầu lại. Chỉ cần cô đừng bao giờ trở thành Ngọc Nhan."

Nguyệt nhìn chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay. Giây phút đó, cô nhận ra Lăng Hạo vừa tặng cô một món quà định mệnh: lời hứa về một tương lai mới, nhưng bị ràng buộc bởi sự cấm kỵ của quá khứ.

Cô biết, cuộc sống của cô với anh sẽ không bao giờ là bình thường. Nó sẽ là một chuỗi ngày dài của sự nghi ngờ, khao khát, và những bí mật bị che giấu.