MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Dồn DậpChương 7

Hơi Thở Dồn Dập

Chương 7

855 từ · ~5 phút đọc

Lời tuyên bố dứt khoát của Thanh Nguyệt về việc tìm hiểu sự thật dường như đã làm thay đổi hoàn toàn thái độ của Lăng Hạo. Sự phòng thủ trong anh dịu xuống, nhưng thay vào đó là một vẻ kiểm soát âm thầm đầy uy quyền.

"Cô không cần phải tìm kiếm," Lăng Hạo nói, giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt sắc như dao. "Tôi sẽ nói cho cô biết những gì cô cần. Nhưng đổi lại, cô phải tuân theo một số quy tắc."

"Quy tắc gì?" Nguyệt hỏi, cảm thấy cơ thể căng thẳng.

"Kẻ đã gửi tin nhắn cho cô là một người đã bị tổn thương bởi Ngọc Nhan," Lăng Hạo tiết lộ. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang lên đèn. "Sau tai nạn, tôi đã dàn xếp để xóa bỏ hồ sơ về Ngọc Nhan và tạo ra Thanh Nguyệt. Tôi đã làm điều đó để bảo vệ cô."

Nguyệt sững sờ. "Anh... đã bảo vệ tôi?"

"Tôi không muốn cô phải trả giá cho những tội lỗi của quá khứ," anh quay lại. "Nhưng hiện tại, cô đã thu hút sự chú ý của kẻ đó. Kẻ đó đang theo dõi cô, chờ đợi cô làm một sai lầm."

Nguyệt nhớ lại cảm giác bị theo dõi mà cô đã có ở chương 1. "Ai là người bị tổn thương đó?"

Lăng Hạo lắc đầu. "Chưa phải lúc. Quy tắc của tôi rất đơn giản: Cô phải ở bên cạnh tôi 24/7. Không rời khỏi tầm mắt tôi. Cô sẽ chuyển đến căn hộ penthouse ngay lập tức."

Đây không phải là lời mời gọi lãng mạn, mà là một sự giam cầm dưới danh nghĩa bảo vệ. Nguyệt cảm thấy sự cấm kỵ lại được đẩy lên một mức độ mới: họ không chỉ cấm kỵ với nhau, mà còn cấm kỵ với thế giới bên ngoài.

"Anh muốn tôi sống chung với kẻ đã lên kế hoạch 'kết thúc' tôi?" Nguyệt cười khẩy, cố gắng che giấu sự lo lắng.

"Tôi đã không kết thúc cô. Tôi đã bảo vệ cô," Lăng Hạo tiến lại gần, giọng nói trở nên mềm mại và quyến rũ một cách nguy hiểm. "Hơn nữa, nếu chúng ta phải đối mặt với thảm kịch cũ một lần nữa, thì tôi muốn cô phải ở gần. Cô không thể tự bảo vệ mình."

Anh chạm vào cổ tay cô, nơi vẫn còn cảm giác bỏng rát từ những lần chạm trước. "Hãy nghĩ về điều này, Nguyệt. Chỉ khi ở gần tôi, cơ thể cô mới có thể ghi nhớ mọi thứ. Và chỉ khi ở gần tôi, tôi mới có thể giữ cô an toàn."

Sự gần gũi này làm Nguyệt mất đi khả năng chống cự. Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự thật, nhưng chỉ thấy hình bóng của chính mình đang chìm đắm trong một mối quan hệ ràng buộc không thể giải thích.

"Nếu tôi không đồng ý?"

"Cô không cần đồng ý," Lăng Hạo nói dứt khoát. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ tóc cô. "Tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Cô sẽ đến đó vào ngày mai. Cô vẫn là Thanh Nguyệt, nhưng cô sẽ sống trong thế giới của chúng ta."

Nguyệt hiểu rằng, sự kháng cự là vô ích. Anh ta không chỉ là người yêu, người thù, mà còn là người kiểm soát cuộc đời cô. Cô là Thanh Nguyệt, một bản ngã được tạo ra bởi anh.

"Được," Nguyệt gật đầu, chấp nhận số phận. "Nhưng nếu anh lừa dối tôi một lần nữa, tôi sẽ tự mình rời đi, và tôi sẽ không để bất cứ ký ức nào, hay bất cứ quy tắc nào của anh, cản bước tôi."

Lăng Hạo mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn hoàn toàn. "Tôi chấp nhận lời thề đó. Đổi lại, tôi cũng có một lời hứa gắn kết với cô."

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng tháo chiếc vòng cổ bạch kim trên cổ Nguyệt xuống. Anh đặt nó vào lòng bàn tay cô. Nguyệt nhìn thấy một sợi tóc đen óng của anh cuộn tròn bên trong chiếc móc cài.

"Chiếc vòng này không chỉ là vật trang sức. Nó là một thiết bị theo dõi," Lăng Hạo tiết lộ, không chút ngượng ngùng. "Mỗi khi cô đeo nó, tôi biết chính xác cô ở đâu."

Nguyệt cảm thấy lạnh lẽo. Cô bị kiểm soát hoàn toàn.

"Đây là lời hứa của tôi," Lăng Hạo cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn dịu dàng nhưng đầy sở hữu. "Từ giờ, cô không cần nó nữa. Tôi sẽ luôn ở bên cô. Tôi sẽ là chiếc vòng cổ, là vệ sĩ, là người kiểm soát của cô. Cô không cần lo lắng về sự an toàn nữa."

Nụ hôn trên trán mang theo một sự an ủi kỳ lạ. Nó khiến Nguyệt cảm thấy được che chở, dù cô biết rõ, sự che chở này đến từ một người nguy hiểm nhất trong cuộc đời cô.

Cô nhìn vào vòng cổ, rồi nhìn vào anh. Mối quan hệ cấm kỵ của họ đã chính thức trở thành một cuộc sống chung.