MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Dồn DậpChương 6

Hơi Thở Dồn Dập

Chương 6

946 từ · ~5 phút đọc

Sau nụ hôn đột ngột và dữ dội của Lăng Hạo, Thanh Nguyệt cảm thấy toàn bộ giác quan của mình như được tái lập trình. Cái chạm của anh đã làm rung chuyển mọi rào cản lý trí cô tự đặt ra. Cô biết mình đã bị cuốn vào anh, không phải vì tình yêu mới chớm nở, mà vì sự gắn kết sâu thẳm, đáng sợ mà cơ thể cô vẫn còn ghi nhớ.

Sáng hôm sau, Nguyệt quay lại căn hộ penthouse, quyết tâm hoàn thành công việc và khám phá thêm. Cô mở cuốn sổ của Lăng Hạo một lần nữa, lật đến trang thứ hai:

"Ngày 03/07. Tôi không thể chịu đựng thêm sự kiểm soát và sự lạnh lùng đó. Tôi không còn nhận ra cô ấy nữa. Cô ấy đã giết chết cái tôi từng yêu. Tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy trả giá."

Tay Nguyệt run lên. Cô gái mà Lăng Hạo từng yêu và căm ghét chính là cô. Cô của quá khứ hẳn phải là một người khác, một người đầy sự kiểm soát và tàn nhẫn? Điều gì đã khiến tình yêu của họ chuyển thành sự thù hận đến mức anh ta phải tìm cách "kết thúc" cô?

Nguyệt bắt đầu thiết kế, cố gắng tìm kiếm các chi tiết thiết kế cũ để hiểu về gu thẩm mỹ của họ ngày xưa. Cô kéo tấm vải trên chiếc ghế sofa cũ. Ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc bật lửa đặt trên bàn cà phê, một vật dụng đơn giản nhưng không hề bị che phủ.

Nguyệt nhặt nó lên. Chiếc bật lửa bằng kim loại bạc, lạnh buốt trong lòng bàn tay. Trên thân bật lửa có khắc một ký hiệu nhỏ: hai chữ cái "H.N." lồng vào nhau, bao quanh bởi một vòng nguyệt quế.

Nguyệt giật mình. "H" chắc chắn là Lăng Hạo (Hạo). Nhưng "N" là ai? Không phải "T" (Thanh).

Ngay lập tức, một cảm giác sợ hãi vô danh dâng lên.

Cô không phải là Nguyệt.

Nguyệt chạy vào phòng tắm, bật đèn thật sáng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình trong gương. Cô đã từng là ai? Tên cô có phải là một cái tên khác, và Thanh Nguyệt chỉ là cái tên cô được cấp sau khi mất ký ức?

Cô nhớ lại: Giấy tờ tùy thân của cô hoàn toàn hợp lệ, nhưng cô không có ảnh gia đình, không có bạn bè cũ. Mọi thứ bắt đầu sau tai nạn.

Trong lúc đang hoảng loạn, cô nhận ra một điều đáng sợ hơn:

Nếu "N" không phải là cô, thì mối quan hệ cấm kỵ cũ không phải chỉ giữa cô và Lăng Hạo. Mà là giữa Lăng Hạo và một người phụ nữ tên N, người mà cô, Thanh Nguyệt, có vẻ ngoài gần như giống hệt!

Bỗng, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn không rõ số:

"Tránh xa Hạo ra. Cô không thuộc về thế giới đó. Cô đã làm đủ rồi."

Nguyệt gần như đánh rơi chiếc bật lửa. Mồ hôi lạnh toát ra. Kẻ theo dõi ở chương 1 đã quay lại. Và người này dường như biết cô, biết Lăng Hạo, và biết cả quá khứ bị mất của cô.

Cô cố gắng gọi lại số đó nhưng không thành công.

Nguyệt cầm chiếc bật lửa và cuốn sổ. Cô quay trở lại văn phòng Lăng Hạo. Căn phòng vẫn tối, chỉ có ánh đèn bàn.

"Tôi nghĩ tôi đã tìm ra chi tiết cũ mà anh muốn giữ lại," Nguyệt đặt chiếc bật lửa lên bàn.

Lăng Hạo nhìn chiếc bật lửa, đôi mắt anh tối sầm lại. "Cô đã nhớ ra điều gì?"

"Tôi nhớ rằng tôi không phải là người khắc chữ cái N này," Nguyệt thách thức. "Tôi là Nguyệt. N là ai?"

Lăng Hạo nhìn cô, sự lạnh lùng của anh tan biến, thay vào đó là một vẻ bất lực và đau đớn hiếm thấy.

"N là bản ngã trước đây của cô," Lăng Hạo thì thầm. "Sau tai nạn, các bác sĩ nói cô cần một sự khởi đầu mới. Cô đã chọn cái tên Thanh Nguyệt. Nhưng trước đây, cô là Ngọc Nhan."

Nguyệt cảm thấy toàn thân tê dại. Ngọc Nhan. Cái tên xa lạ nhưng lại mang theo một sức nặng khủng khiếp.

"Và Ngọc Nhan đã làm gì anh?"

Lăng Hạo lảng tránh ánh mắt cô. "Cô ấy đã giết chết người tôi yêu."

Nguyệt bị sốc. Cô, hay Ngọc Nhan, đã từng là kẻ sát nhân? Mối quan hệ của họ không chỉ là cấm kỵ vì hận thù, mà còn vì tội ác.

Anh đưa tay chạm vào tay cô. "Nhưng cô không phải là Ngọc Nhan. Cô là Thanh Nguyệt. Và Thanh Nguyệt là người tôi không thể ngừng yêu."

Sự tuyệt vọng trong lời nói của anh đánh trúng vào lòng Nguyệt. Cô cảm thấy thương hại anh, và một phần lớn hơn là thương hại chính bản thân mình – một người đã từng là kẻ sát nhân, nay lại phải lòng nạn nhân của mình.

Nguyệt quyết định. Cô sẽ không để cái tên Ngọc Nhan điều khiển mình. Cô sẽ tìm ra sự thật về quá khứ đã bị phong ấn đó.

"Tôi sẽ không tránh xa anh," Nguyệt nói, nhìn thẳng vào mắt anh. "Tôi sẽ tiếp tục công việc của mình. Và tôi sẽ tìm ra ai là người tôi đã từng giết chết."

Lăng Hạo gật đầu, ánh mắt anh đầy sự tôn trọng xen lẫn nguy hiểm. Mối quan hệ cấm kỵ giữa họ giờ đây không chỉ là sự hấp dẫn thể xác, mà còn là một liên minh tội lỗi để đối mặt với một quá khứ chết chóc.