MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Dồn DậpChương 5

Hơi Thở Dồn Dập

Chương 5

899 từ · ~5 phút đọc

Thanh Nguyệt rời nhà hàng Vô Cực với chiếc thẻ đen quyền lực và cuốn sổ cũ kỹ trong tay. Cô biết mình vừa bước qua lằn ranh giới mong manh giữa công việc và tình yêu, giữa sự an toàn và sự nguy hiểm. Lời đề nghị của Lăng Hạo không chỉ là một lời mời làm việc, mà là một sự cám dỗ buộc cô phải ở gần anh, nơi sự cấm kỵ và khao khát tồn tại song song.

Ngay khi về đến căn hộ của mình, Nguyệt gần như nhào vào chiếc ghế sofa, mở cuốn sổ ghi chép ra. Trang đầu tiên là một nét chữ mạnh mẽ, quen thuộc đến đau lòng, nhưng cô không nhớ nổi:

"Ngày 18/06. Cảm thấy bất lực. Tình yêu là sự hủy diệt. Tôi phải kết thúc việc này trước khi cả hai chúng tôi tan vỡ. Cô ấy... đã biết quá nhiều."

Nguyệt run rẩy. "Cô ấy" chính là cô. "Việc này" chính là thảm kịch đã xóa đi ký ức của họ. Nội dung này xác nhận những gì cô cảm thấy: mối quan hệ cũ của họ là nguy hiểm và độc hại.

Đúng lúc đó, chuông cửa reo. Qua màn hình, Nguyệt thấy Lăng Hạo đứng bên ngoài, áo sơ mi hơi ướt vì sương đêm.

"Tôi quên thứ gì đó," anh nói qua intercom, giọng nói trầm và vội vã.

Nguyệt do dự. Mở cửa là chấp nhận sự xâm phạm, nhưng cô không thể từ chối sự kịch tính mà anh mang lại. Cô mở khóa.

Lăng Hạo bước vào, không cần cô mời. Anh nhìn quanh căn hộ giản dị của cô, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ trên bàn.

"Cô đang đọc nó," anh nói, không phải câu hỏi. "Nó đang nói gì?"

"Nó nói rằng anh đã muốn kết thúc tôi," Nguyệt đáp thẳng thắn, cố gắng tỏ ra không hề sợ hãi.

Lăng Hạo tiến đến, thu hẹp khoảng cách. "Đó là tôi của quá khứ. Một người đàn ông khốn nạn và tự mãn. Tôi của hiện tại..." Anh dừng lại, đưa tay áp vào má cô. "Tôi của hiện tại chỉ muốn giữ cô lại."

Sự gần gũi đột ngột khiến hơi thở Nguyệt nghẹn lại. Mùi hương gỗ đàn hương và hơi ấm từ cơ thể anh lại kích hoạt những phản ứng sinh học không thể kiểm soát. Cô muốn tin vào con người "mới" của anh, nhưng giọng nói cảnh báo vẫn vang vọng trong đầu.

"Anh không có quyền quyết định tôi nhớ gì, và quên gì," Nguyệt thì thầm.

"Tôi có quyền, Nguyệt," Lăng Hạo nói, giọng anh trở nên khàn đặc, đầy khao khát. "Bởi vì cơ thể cô đã chọn tôi rồi."

Anh cúi xuống. Nụ hôn đến bất ngờ, mạnh mẽ và đầy chiếm hữu. Nó không dịu dàng, mà là sự bùng nổ của cảm xúc bị dồn nén, của sự nhớ nhung vô thức và sự cấm kỵ bấy lâu.

Nguyệt chống cự trong giây lát, nhưng chỉ là sự phản kháng yếu ớt của lý trí. Cô nhanh chóng bị cuốn vào cơn lốc đam mê. Cô cảm thấy môi anh quen thuộc một cách kinh khủng, như thể hơi thở và nhịp điệu của họ đã hòa quyện với nhau hàng ngàn lần trong quá khứ bị lãng quên.

Anh ôm chặt eo cô, kéo cô sát vào cơ thể rắn chắc của mình. Khoảng cách vật lý hoàn toàn bị phá vỡ. Nguyệt cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một bên là cảm giác say đắm, thỏa mãn khi tìm lại được hơi ấm quen thuộc, một bên là nỗi đau xé ruột khi nhận ra cô đang lặp lại một sai lầm đã từng hủy hoại chính mình.

Trong lúc nụ hôn đang cuồng nhiệt, một hình ảnh đột nhiên lóe lên trong tâm trí Nguyệt: Cô và Lăng Hạo đang hôn nhau trong mưa, nhưng ngay sau đó, anh ta đẩy cô ra một cách thô bạo, ánh mắt đầy sự ghê tởm.

Sự đối lập này như một cái tát. Nguyệt giật mình, đẩy mạnh Lăng Hạo ra. Cô thở dốc, đôi môi sưng đỏ và nóng bỏng vì nụ hôn, nhưng đôi mắt cô chứa đựng sự bàng hoàng và sợ hãi.

Lăng Hạo cũng lùi lại một bước, anh thở hổn hển, mái tóc hơi rối. Đôi mắt anh ánh lên sự bối rối, như thể anh vừa bị đánh thức khỏi một cơn mê sảng.

"Chuyện gì vậy?" anh hỏi, giọng anh đầy vẻ cảnh giác.

Nguyệt lắc đầu, không thể nói nên lời. Cô chạm vào môi mình, cảm giác vừa ngọt ngào vừa kinh tởm.

"Cái hôn đó... Nó không phải là khởi đầu, Lăng Hạo," Nguyệt nói, giọng cô khẽ rung. "Nó là một lời nhắc nhở về cách mọi chuyện đã từng kết thúc."

Lăng Hạo nhìn cô một lúc lâu, rồi anh đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cô, hành động vừa dịu dàng vừa nguy hiểm.

"Vậy thì, chúng ta hãy tạo ra một cái kết khác," anh nói. "Và lần này, cô sẽ không thể quên được tôi."

Anh quay lưng, bỏ đi mà không cần lời từ biệt. Nguyệt đứng bất động giữa phòng. Cô biết, nụ hôn đó là dấu ấn đầu tiên của mối quan hệ cấm kỵ mới, một lời tuyên chiến rằng cô sẽ phải đối mặt với lòng khao khát bị lãng quên của chính mình.