Cơn mưa cuối thu giăng một màn sương mỏng lên những tán lá long não già cỗi, khiến con đường dẫn vào phủ邸 họ Thẩm trở nên thâm u và tách biệt hẳn với sự náo nhiệt của phố thị. Diệp An siết chặt quai túi xách, đôi giày búp bê của cô khẽ lướt trên lớp rêu xanh ẩm ướt bám dọc lối đi bằng đá. Trước mắt cô, ngôi biệt thự hiện ra với kiến trúc Đông Dương cổ kính, những mảng tường vàng nhạt đã nhuốm màu thời gian, uy nghiêm và tĩnh lặng đến mức khiến người ta thấy ngộp thở.
Sau tiếng chuông cửa ngân dài, một người quản gia già cung kính dẫn cô xuyên qua dãy hành lang dài hun hút. Mùi gỗ ẩm mục hòa lẫn với hương tinh dầu sả chanh lan tỏa trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa thanh tao vừa bí ẩn.
"Ông chủ đang đợi cô ở thư phòng tầng hai," người quản gia nói khẽ, rồi lùi lại phía sau.
Diệp An hít một hơi sâu, đôi bàn tay hơi run rẩy đẩy cánh cửa gỗ nặng nề. Trái ngược với bóng tối ngoài hành lang, thư phòng được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn bàn kiểu cổ. Khắp bốn bức tường là những giá sách cao chạm trần và những kệ trưng bày gốm sứ, tranh cuộn.
Giữa không gian nồng đậm mùi giấy cũ và mực tàu, một người đàn ông đang ngồi trầm mặc sau bàn làm việc bằng gỗ trắc. Thẩm Quân không ngẩng đầu lên ngay, ông đang dùng một chiếc kính lúp nhỏ để soi xét những vết nứt trên một bình trà cổ. Dưới ánh đèn, góc nghiêng của ông hiện lên sắc sảo như tạc tượng: sống mũi cao, xương quai hàm đanh lại, và đôi mắt sâu thẳm ẩn sau gọng kính bạc.
"Diệp An?" Giọng ông trầm và vang, không chút độ ấm nhưng lại khiến lồng ngực cô gái trẻ khẽ thắt lại.
"Vâng, thưa ông Thẩm. Tôi đến để nhận việc dạy kèm cho Thẩm Minh."
Lúc này, Thẩm Quân mới chậm rãi đặt chiếc kính lúp xuống, ngước mắt nhìn cô. Ánh nhìn của người đàn ông ngoài bốn mươi, từng trải và đầy quyền lực, như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc bình tĩnh của Diệp An. Cô cảm thấy làn da mình như nóng ran dưới cái nhìn soi mói ấy. Ông không nói gì, chỉ đứng dậy, từng bước chân chậm rãi tiến về phía cô.
Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét, mùi hương gỗ đàn hương nồng nàn từ người ông ập đến, bao vây lấy khứu giác của Diệp An. Cô vô thức lùi lại một bước, chạm lưng vào mép tủ kính trưng bày. Thẩm Quân dừng lại, một tay ông chống lên kệ ngay sát vai cô, tạo thành một tư thế vây hãm đầy áp lực.
"Thằng bé rất bướng bỉnh," ông cúi xuống, hơi thở mang theo vị trà thanh đạm phả nhẹ lên trán cô. "Tôi không cần một gia sư chỉ biết đọc sách, tôi cần người có thể kiểm soát được nó. Cô gái nhỏ, cô tự tin mình làm được chứ?"
Diệp An ngước mắt, bắt gặp ánh nhìn thiêu đốt của Thẩm Quân. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra sự nguy hiểm ẩn sau vẻ điềm đạm của người đàn ông này. Một cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng cô, không hẳn là sợ hãi, mà là sự kích thích mập mờ trước một ranh giới cấm kỵ mà cô chưa từng chạm tới.
"Tôi sẽ không làm ông thất vọng," cô đáp, giọng nói hơi run nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường.
Thẩm Quân khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý tứ. Ông thu tay về, để lại một khoảng không gian hụt hẫng.
"Được. Hy vọng cô giữ lời."
Khi Diệp An quay người bước ra khỏi phòng, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của ông đang dõi theo sau lưng, nóng bỏng và nặng nề như muốn găm chặt lấy bóng dáng cô vào bóng tối của ngôi biệt thự này. Trận mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt hơn, và Diệp An biết, kể từ giây phút này, cuộc đời bình lặng của cô đã chính thức khép lại phía sau cánh cửa thư phòng ấy.