MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Tội LỗiChương 2

Hơi Thở Tội Lỗi

Chương 2

824 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng của Thẩm Minh nằm ở cuối dãy hành lang tầng hai, tách biệt hẳn với sự trang nghiêm của thư phòng Thẩm Quân. Khi Diệp An bước vào, đập vào mắt cô là một không gian đầy nổi loạn với những áp phích ban nhạc rock và những mô hình lắp ráp dở dang. Thẩm Minh đang nằm dài trên ghế sofa, tai đeo headphone, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của cô.

"Chào em, cô là Diệp An," cô nhẹ nhàng lên tiếng, đặt túi xách xuống mặt bàn đầy bụi bặm.

Cậu thiếu niên chỉ liếc nhìn cô một cái rồi hừ lạnh, vẻ mặt mang đậm sự bất cần của một đứa trẻ thiếu vắng tình thương của mẹ và sự thấu hiểu của cha. Diệp An không vội vã, cô bắt đầu sắp xếp lại đống tài liệu, lặng lẽ quan sát. Cô nhận ra trên giá sách của Minh có rất nhiều cuốn về lịch sử hội họa – một sở thích có lẽ được thừa hưởng từ người cha quyền lực nhưng cũng đầy xa cách kia.

"Nếu em không muốn học toán, chúng ta có thể bắt đầu bằng việc phục chế lại bức vẽ bị rách này," Diệp An nói, tay chỉ vào một bản phác thảo bị vò nát dưới chân bàn.

Minh khựng lại, tháo tai nghe ra, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô. Cuộc gặp gỡ đầu tiên cứ thế trôi qua trong sự im lặng kéo dài, cho đến khi tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Thẩm Quân bước vào.

Ông đã tháo bỏ chiếc kính gọng bạc, đôi mắt sâu thẳm giờ đây càng thêm vẻ mỏi mệt nhưng đầy uy lực. Ông không nhìn con trai, mà ánh mắt lại dừng lại trên đôi bàn tay đang cầm bản phác thảo của Diệp An.

"Đã muộn rồi, Minh đi ngủ đi. Diệp An, cô ra ngoài một chút, tôi có chuyện cần dặn."

Diệp An đi theo ông ra ban công lớn của ngôi biệt thự. Gió đêm mang theo hơi lạnh của nước mưa phả vào mặt, khiến cô khẽ rùng mình. Thẩm Quân đứng tựa vào lan can đá, điềm nhiên châm một điếu thuốc. Đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối, làm nổi bật những ngón tay thon dài, mạnh mẽ của ông.

"Thằng bé có làm khó cô không?" Ông hỏi, giọng nói lẫn trong tiếng gió.

"Dạ không, Minh chỉ hơi trầm tính thôi ạ."

Thẩm Quân quay sang nhìn cô, khói thuốc nhạt nhòa phủ lên khuôn mặt ông một vẻ quyến rũ chết người. "Cô không cần phải nói đỡ cho nó. Tôi biết nó giống tôi, đều là những kẻ cứng đầu."

Ông tiến lại gần hơn, hơi ấm từ cơ thể người đàn ông cao lớn một lần nữa lấn át hơi lạnh của đêm tối. Diệp An cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu mất kiểm soát. Khi ông đưa tay lên, cô cứ ngỡ ông định chạm vào mình, nhưng Thẩm Quân chỉ nhẹ nhàng gỡ một sợi tóc con vướng trên cổ áo của cô.

Sự đụng chạm của những đầu ngón tay thô ráp vào vùng da cổ nhạy cảm khiến Diệp An run bắn người. Cảm giác ấy như một dòng điện chạy dọc tủy sống, tê dại và đầy ám muội. Ông không rút tay về ngay, mà dừng lại ở đó một vài giây, ngón cái khẽ lướt qua mạch máu đang đập liên hồi của cô.

"Cổ áo cô bị lệch," ông trầm giọng, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn xuống bờ vai mảnh dẻ của cô gái trẻ dưới ánh trăng mờ.

Trong không gian tĩnh lặng, Diệp An nghe rõ cả tiếng thở của chính mình – dồn dập và hỗn loạn. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ tính bằng xăng-ti-mét. Cô có thể cảm nhận được mùi thuốc lá đắt tiền hòa quyện với mùi da thịt đặc trưng của người đàn ông trung niên, một thứ mùi hương đầy cám dỗ và đầy rẫy nguy hiểm.

"Cảm... cảm ơn ông Thẩm," Diệp An lí nhí, cô vội vàng cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt như muốn thiêu cháy mọi phòng bị của mình.

Thẩm Quân thu tay lại, đút vào túi quần, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong khó đoán. "Sáng mai tôi sẽ cho xe đón cô sớm. Nghỉ ngơi đi."

Diệp An quay người bước đi như chạy trốn, nhưng cô biết, sự đụng chạm mập mờ ấy đã để lại một dấu ấn không thể xóa nhòa trên cơ thể mình. Phía sau lưng, Thẩm Quân vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng mảnh mai của cô khuất dần sau dãy hành lang, ánh mắt ông sâu thăm thẳm như một vực mù không đáy. Một hạt giống của sự khao khát cấm kỵ đã bắt đầu nảy mầm trong đêm đen tĩnh lặng của phủ邸 họ Thẩm.