Sáng hôm sau, ngôi biệt thự họ Thẩm đón Diệp An bằng một bầu không khí khác hẳn. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán lá long não, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên sàn gỗ. Thẩm Quân đã rời nhà từ sớm để đến bảo tàng, chỉ còn Thẩm Minh ngồi ủ rũ bên bàn ăn.
Buổi dạy kèm diễn ra thuận lợi hơn Diệp An tưởng. Thẩm Minh không còn chống đối quyết liệt, có lẽ sự kiên nhẫn và cách tiếp cận nhẹ nhàng của cô đã bắt đầu phá vỡ lớp băng trong lòng cậu thiếu niên. Tuy nhiên, tâm trí của Diệp An lại không hoàn toàn đặt ở những con số. Mỗi khi đi ngang qua cánh cửa thư phòng đang đóng chặt của Thẩm Quân, bước chân cô lại vô thức chậm lại.
Buổi chiều, một cơn mưa dông bất chợt đổ ập xuống, khiến bầu trời tối sầm lại. Quản gia thông báo xe của gia đình gặp sự cố trên đường về, và đề nghị Diệp An đợi mưa tạnh hoặc nghỉ lại phòng khách. Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân. Thẩm Quân trở về, bộ vest xám của ông thấm đẫm nước mưa, dán chặt vào khuôn mặt và vòm ngực rắn rỏi.
"Cô vẫn chưa về sao?" Ông đứng ở sảnh chính, vừa tháo cà vạt vừa hỏi, giọng nói có chút khàn đi vì lạnh.
"Dạ, mưa lớn quá nên tôi định đợi một chút ạ."
Thẩm Quân gật đầu, ông nhìn xuống đôi giày búp bê của Diệp An đã lấm lem bùn đất từ sáng. "Lên thư phòng đợi tôi. Tôi cần nhờ cô phân loại một số tài liệu mới chuyển về từ cố đô."
Diệp An đi theo ông lên tầng hai. Trong thư phòng, hơi ấm từ lò sưởi điện khiến không gian trở nên dễ chịu hơn hẳn. Thẩm Quân cởi bỏ chiếc áo khoác ướt sũng, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng mỏng manh giờ đây đã trở nên hơi trong suốt vì thấm nước, để lộ những đường nét cơ bắp ẩn hiện của một người đàn ông thường xuyên rèn luyện.
Cô cố gắng giữ ánh mắt mình tập trung vào đống văn kiện trên bàn, nhưng mùi gỗ đàn hương lẫn với hơi nước mưa từ cơ thể ông cứ ám ảnh lấy khứu giác của cô. Thẩm Quân tiến lại gần, cầm lấy một bản thảo cổ, cánh tay ông vô tình lướt qua mu bàn tay của Diệp An. Cảm giác lạnh lẽo của nước mưa hòa cùng hơi nóng tỏa ra từ da thịt ông khiến cô khẽ giật mình, đánh rơi tập hồ sơ xuống đất.
Cả hai cùng cúi xuống. Trong không gian chật hẹp dưới gầm bàn gỗ trắc, hơi thở của họ gần như chạm vào nhau. Diệp An ngước lên, và lần này, không có ánh đèn bàn che khuất, cô nhìn rõ sự rạo rực ẩn sau đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Quân.
Bàn tay ông không nhặt tài liệu mà bất chợt nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô. Sự đụng chạm không còn mập mờ như đêm qua mà mang theo một lực đạo chiếm hữu rõ rệt.
"Diệp An, cô có biết mình đang làm gì không?" Ông thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm nhẹ của một con mãnh thú đang kìm nén.
"Tôi... tôi chỉ đang giúp ông," Diệp An đáp, hơi thở dồn dập, trái tim trong lồng ngực đập mạnh đến mức cô sợ ông sẽ nghe thấy.
Thẩm Quân không buông tay, ngược lại, ông dùng lực kéo nhẹ khiến cô mất thăng bằng, đổ về phía vòm ngực ấm nóng của mình. Một tay ông trụ vững trên sàn, tay kia từ từ đưa lên, ngón cái vuốt ve vành tai đỏ hồng vì ngượng ngùng của cô. Sự tương phản giữa bàn tay to lớn, phong trần của ông và làn da trắng ngần của cô tạo nên một khung cảnh đầy khiêu khích.
"Ánh mắt của cô không nói như vậy," ông nói, khoảng cách giữa môi họ chỉ còn tính bằng milimet.
Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời như muốn át đi tiếng lòng hỗn loạn của hai con người đang đứng bên rìa của sự cấm kỵ. Diệp An cảm thấy mình như một con thiêu thân, dù biết phía trước là ngọn lửa có thể thiêu rụi tương lai và danh dự của mình, nhưng vẫn không cách nào cưỡng lại sức hút từ người đàn ông trưởng thành và đầy bí ẩn này.