Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lý trí đang lung lay của Diệp An. Cô giật mình, theo bản năng đẩy nhẹ vào vòm ngực vững chãi của Thẩm Quân để đứng dậy. Nhưng người đàn ông ấy vẫn bất động, cánh tay đang giữ lấy cổ tay cô chỉ siết chặt thêm một chút, đủ để cô cảm nhận được sự chiếm hữu nhưng không làm cô đau.
"Ông Thẩm... tài liệu..." Diệp An lắp bắp, ánh mắt cô hoảng loạn nhìn vào những tờ giấy vương vãi trên sàn, cố tìm một cái cớ để thoát khỏi bầu không khí đặc quánh này.
Thẩm Quân nhìn cô thêm vài giây, đôi mắt ông tối lại, ẩn chứa một sự đấu tranh mãnh liệt. Cuối cùng, ông chậm rãi buông tay, đứng thẳng người dậy. Sự hụt hẫng bất chợt ập đến khiến Diệp An cảm thấy một chút trống trải không đáng có.
"Xin lỗi, tôi hơi mệt nên có chút thất lễ." Ông quay lưng về phía cô, đi tới bàn làm việc và rót một ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu sẫm sóng sánh dưới ánh đèn, phản chiếu vẻ cô độc và kiêu hãnh của chủ nhân căn phòng.
Diệp An vội vàng thu dọn đống giấy tờ, tay cô vẫn còn run rẩy. Cô đứng dậy, cố gắng chỉnh lại mái tóc hơi rối và tà áo sơ mi xộc xệch.
"Nếu không còn việc gì nữa, tôi xin phép về trước ạ."
"Đợi đã." Thẩm Quân uống cạn ly rượu, giọng ông giờ đây đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng có phần khàn hơn. "Mưa vẫn chưa tạnh hẳn. Để tôi bảo tài xế đưa cô về. Một cô gái đi ngoài đường giờ này không an toàn."
Ông bước lại gần phía giá sách, lướt những ngón tay dài qua những gáy sách cũ kĩ rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun.
"Đây là một cuốn sổ tay nghiên cứu về cổ vật của tôi. Cô cầm về đọc thêm, nó sẽ giúp ích cho công việc dạy Minh sau này."
Khi Diệp An tiến lại gần để nhận chiếc hộp, Thẩm Quân cố tình không buông tay ngay lúc cô vừa chạm vào. Hai người cùng giữ lấy chiếc hộp gỗ, tạo nên một sự kết nối âm thầm. Ánh nhìn của ông khóa chặt lấy đôi mắt cô, một sự thăm dò không giấu diếm.
"Diệp An, căn nhà này đã yên tĩnh quá lâu rồi." Ông nói, tông giọng trầm buồn khiến trái tim Diệp An khẽ nhói lên. "Sự xuất hiện của cô... thực sự đã làm đảo lộn nhiều thứ."
Cô không biết phải đáp lại thế nào. Lời nói của ông mang theo quá nhiều ẩn ý, vừa là một lời khen ngợi, vừa giống như một lời cảnh báo về một hố sâu ngăn cách. Sự cấm kỵ không chỉ nằm ở tuổi tác, ở địa vị, mà còn nằm ở chính mối quan hệ giữa cô và con trai ông.
Bước ra khỏi ngôi biệt thự, ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng và êm ái, Diệp An vẫn cảm nhận được mùi hương gỗ đàn hương vương vấn trên đầu ngón tay mình. Cô mở chiếc hộp gỗ ra, bên trong không chỉ có cuốn sổ tay, mà còn có một nhành hoa oải hương khô ép phẳng phiu. Một hành động tinh tế và lãng mạn đến không ngờ từ một người đàn ông tưởng chừng như chỉ có sỏi đá và cổ vật trong lòng.
Đêm đó, Diệp An nằm thao thức, những hình ảnh về khuôn mặt Thẩm Quân lúc ở dưới gầm bàn cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Cô biết mình đang đứng trước một trò chơi nguy hiểm, một mối quan hệ mà nếu bước tiếp, cô sẽ phải đánh đổi bằng cả danh dự của mình. Nhưng sự run rẩy ngọt ngào mỗi khi ông chạm vào vẫn cứ âm thầm thiêu đốt mọi rào cản lý trí.