Sáng thứ Hai, không khí trong phủ邸 họ Thẩm dường như đặc quánh hơn thường lệ. Thẩm Minh ngồi ở bàn học, nhưng thay vì tập trung vào xấp bản đồ khảo cổ mà Diệp An chuẩn bị, cậu thiếu niên lại dùng bút chì gạch những nét vẽ đầy bạo lực lên mặt giấy. Sự nhạy cảm của một đứa trẻ mồ côi mẹ từ sớm khiến Minh nhận ra những thay đổi li ti trong ngôi nhà này – từ mùi hương oải hương thoang thoảng trong thư phòng cha, đến cách Diệp An vô thức tránh né ánh mắt mỗi khi cha cậu bước vào phòng.
"Cô và ba tôi... tối qua có chuyện gì sao?" Minh bất thình lình hỏi, giọng nói vỡ vụn của tuổi dậy thì mang theo sự mỉa mai cay đắng.
Diệp An khựng lại, ngòi bút trên tay cô tạo thành một vệt mực dài trên trang giấy. Cô cố giữ giọng mình thật bình thản: "Sao em lại hỏi thế? Ông Thẩm chỉ đưa cô cuốn sổ tay nghiên cứu thôi."
"Cuốn sổ tay đó ba chưa bao giờ cho ai chạm vào, kể cả tôi." Minh đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ va xuống sàn tạo nên một tiếng động chát chúa. "Cô đừng tưởng tôi không biết. Ánh mắt ba nhìn cô... nó không giống cách một chủ nhà nhìn gia sư."
Sự trực diện của Minh khiến Diệp An sững sờ. Cô chưa kịp tìm lời giải thích thì cánh cửa phòng bật mở. Thẩm Quân đứng đó, vẫn là bộ sơ mi phẳng phiu nhưng hôm nay ông không thắt cà vạt, cổ áo mở hờ để lộ một phần xương quai xanh nam tính.
"Minh, thái độ của con với cô giáo là thế nào?" Giọng ông lạnh lùng, mang theo áp lực của một người cầm quyền.
"Ba lo cho cô ta, hay lo cho cái thể diện của ba?" Minh gào lên, rồi tông cửa chạy biến ra ngoài, để lại một khoảng lặng đầy căng thẳng giữa hai người lớn.
Căn phòng trở nên chật chội lạ thường. Diệp An cúi đầu, cố nhặt chiếc ghế lên nhưng bàn tay cô run rẩy đến mức không có sức lực. Thẩm Quân tiến lại gần, ông không đuổi theo con trai mà dừng lại ngay sau lưng cô. Hơi ấm tỏa ra từ cơ thể ông bao trùm lấy bóng dáng mảnh mai của Diệp An, khiến cô thấy mình nhỏ bé và mong manh hơn bao giờ hết.
"Đừng để ý lời nó nói. Nó chỉ là một đứa trẻ đang nổi loạn." Ông đặt bàn tay to rộng lên vai cô, bóp nhẹ như một lời an ủi, nhưng lòng bàn tay nóng rực ấy lại truyền đến một cảm giác tê dại khó tả.
"Minh nói đúng..." Diệp An xoay người lại, đôi mắt cô rớm nước vì sự dằn vặt. "Mối quan hệ này... chúng ta nên dừng lại ở mức công việc thôi, ông Thẩm. Tôi không muốn làm tổn thương em ấy."
Thẩm Quân không trả lời ngay. Ông tiến thêm một bước, ép Diệp An lùi sát vào cạnh bàn học. Ông cúi thấp đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của cô, hơi thở mang theo vị đắng của cà phê đen phả lên đôi môi nhợt nhạt của cô gái trẻ.
"Dừng lại sao?" Ông khẽ cười, một nụ cười tự giễu. "Nếu có thể dừng lại, tôi đã không đứng đây ngay lúc này. Diệp An, cô là người đã khơi dậy con quái vật cô độc trong tôi, giờ cô lại bảo nó phải ngủ yên sao?"
Bàn tay ông trượt từ vai xuống, mơn trớn dọc theo cánh tay cô rồi đan chặt lấy những ngón tay đang run rẩy của Diệp An. Sự đụng chạm công khai này trong chính căn phòng của con trai ông là một sự thách thức nghiệt ngã đối với đạo đức. Diệp An cảm thấy mình như đang chìm sâu vào một đầm lầy ngọt ngào, nơi mà lý trí chỉ là một vệt sáng mờ nhạt dần bị bóng tối của khao khát nuốt chửng.
Bên ngoài hành lang, tiếng mưa lại bắt đầu rơi lách tách trên những tán lá long não, như tiếng lòng nức nở của những kẻ đang lún sâu vào một mối quan hệ cấm kỵ không có lối thoát.