MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Tội LỗiChương 6

Hơi Thở Tội Lỗi

Chương 6

533 từ · ~3 phút đọc

Sau cơn thịnh nộ của Thẩm Minh, không khí trong biệt thự trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Để xoa dịu tình hình, Thẩm Quân đề nghị đưa Diệp An đến bảo tàng cổ vật tư nhân của ông với lý do "hỗ trợ thẩm định tư liệu cho bài giảng".

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà kiến trúc Pháp cổ nằm sâu trong một khu vườn tĩnh mịch. Khi tiếng chìa khóa lách cách mở ra, một không gian rộng lớn, huyền bí hiện lên dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Mùi hương của thời gian – mùi gỗ phong sương, mùi gốm sứ và mùi của những trang sách lụa – bao trùm lấy cả hai.

"Nơi này chỉ có tôi có chìa khóa," Thẩm Quân trầm giọng, tiếng bước chân của ông vang vọng trên sàn đá hoa cương.

Diệp An đi giữa những tủ kính trưng bày, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác. Khi cô dừng lại trước một bức tượng nữ thần bằng đồng bị mòn vẹt một bên vai, Thẩm Quân tiến lại đứng ngay sau lưng cô.

"Cô có biết tại sao bức tượng này lại quý giá không?"

Diệp An lắc đầu, cô cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực ông đang áp sát vào lưng mình. Thẩm Quân vươn tay, nhưng không chạm vào bức tượng mà lại phủ lên đôi bàn tay đang vịnh vào thành kính của cô.

"Vì nó mang theo vết tích của sự chiếm hữu. Người sở hữu nó trước đây đã yêu nó đến mức ngày nào cũng vuốt ve vị trí này, cho đến khi đồng xanh cũng phải mòn đi."

Ông xoay người Diệp An lại, ép cô tựa hẳn vào lớp kính lành lạnh. Trong không gian chỉ có hai người, bao quanh bởi những linh hồn của quá khứ, sự khao khát giữa họ trở nên nguyên thủy và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Ánh mắt Thẩm Quân rực cháy, ông bỏ qua mọi vẻ điềm tĩnh thường ngày, bàn tay to lớn nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự thật.

"Diệp An, tôi đã cố gắng làm một người cha tốt, một người đàn ông chính trực. Nhưng mỗi khi nhìn thấy cô, tôi chỉ muốn trở thành kẻ sở hữu bức tượng kia... muốn để lại dấu vết của mình trên người cô."

Hơi thở dồn dập của Diệp An nghẹn lại nơi cổ họng. Một sự run rẩy ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể khi ông cúi xuống, môi ông lướt nhẹ qua vành tai cô, nhấm nháp làn da mỏng manh ấy như đang thưởng thức một loại trà thượng hạng. Sự đụng chạm mập mờ bấy lâu giờ đây đã hóa thành một ngọn lửa thực sự.

Giữa những cổ vật vô giá, trong bóng tối của tòa bảo tàng cô độc, ranh giới giữa gia sư và phụ huynh, giữa đạo đức và bản năng đã hoàn toàn sụp đổ. Diệp An nhắm nghiền mắt, đôi tay cô vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi của ông, chấp nhận buông mình vào cơn bão tình cảm đầy tội lỗi này.