Ánh nắng sớm mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng của thư phòng bảo tàng, rọi thẳng vào gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Diệp An. Cô giật mình tỉnh giấc trên chiếc ghế sofa da rộng lớn, hơi ấm từ chiếc áo khoác vest của Thẩm Quân vẫn còn bao phủ lấy bờ vai. Ký ức về những nụ hôn vụn vỡ và những lời tự tình đầy khao khát trong bóng tối đêm qua ập về, khiến gò má cô nóng bừng vì hổ thẹn và cả sự hưng phấn đớn đau.
Bên cạnh, Thẩm Quân đã thức dậy từ lâu. Ông đứng bên cửa sổ, bóng lưng cao lớn ngược sáng trông cô độc và cương nghị như một pho tượng cổ. Tiếng sột soạt của vải vóc khiến ông quay lại. Ánh mắt ông không còn sự cuồng nhiệt bộc phát của đêm qua, mà thay vào đó là một sự trầm mặc xa xăm.
"Cô tỉnh rồi sao? Tôi đã bảo tài xế chuẩn bị xe." Giọng ông điềm tĩnh, nhưng Diệp An nhận ra sự gượng gạo trong cách ông xưng hô.
Sự lạnh lùng đột ngột ấy như một nhát dao khía vào lòng Diệp An. Hóa ra, sau khi cơn say của bản năng qua đi, thứ còn lại giữa họ vẫn là một hố sâu ngăn cách bởi danh dự và trách nhiệm.
Xe đưa cô về đến cổng biệt thự họ Thẩm vừa lúc Thẩm Minh đang chuẩn bị ra xe đi học. Cậu thiếu niên đứng khựng lại, đôi mắt hằn lên những tia máu nhìn Diệp An bước xuống từ chiếc xe sang trọng của cha mình, trên người vẫn là bộ quần áo của ngày hôm trước, nhăn nhúm và mang theo mùi gỗ đàn hương đặc trưng của Thẩm Quân.
"Cô giáo Diệp... dạy kèm qua đêm ở bảo tàng sao?" Minh bước lại gần, giọng nói run rẩy vì tức giận và sự phản bội. "Ba tôi đã cho cô bao nhiêu tiền để cô bán rẻ cái tư cách gia sư của mình?"
Chát!
Một tiếng tát vang lên khô khốc giữa sân vườn tĩnh mịch. Thẩm Quân đã bước xuống xe từ lúc nào, gương mặt ông tái nhợt vì giận dữ. Cánh tay ông vẫn còn giơ giữa không trung, run rẩy.
Thẩm Minh ôm lấy một bên mặt, cười một cách điên cuồng. "Ba đánh con? Vì một người đàn bà chỉ bằng tuổi chị con sao? Ba nói con bướng bỉnh, nhưng ba mới là kẻ đốn mạt!"
Cậu thiếu niên quay người chạy thẳng vào trong nhà, tiếng cửa va đập mạnh như báo hiệu cho một sự đổ vỡ không thể hàn gắn. Diệp An đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt lã chã rơi. Cô nhìn Thẩm Quân, nhưng ông không tiến lại gần an ủi cô. Ông chỉ đứng đó, nhìn đăm đăm vào bàn tay vừa đánh con trai mình, ánh mắt tràn đầy sự hối hận và cay đắng.
"Về phòng nghỉ đi, Diệp An. Hôm nay cô không cần dạy nữa."
Câu nói lạnh nhạt ấy chính thức đặt dấu chấm hết cho những mộng tưởng ngọt ngào về một tình yêu vượt lên trên tất cả. Trong ngôi biệt thự cổ kính này, ánh sáng ban mai không mang lại sự ấm áp, nó chỉ soi rõ những vết rạn nứt sâu hoắm trong một mối quan hệ cấm kỵ vốn dĩ ngay từ đầu đã là một sai lầm đầy tội lỗi.