Suốt ba ngày sau đó, Diệp An giam mình trong căn phòng trọ nhỏ hẹp ở phố thị. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô đều thấy ánh mắt căm phẫn của Thẩm Minh và cái tát khô khốc của Thẩm Quân. Cảm giác nhục nhã và tội lỗi gặm nhấm cô, khiến cô không thể cầm bút, cũng không thể đối diện với hình bóng mình trong gương.
Tờ đơn xin nghỉ việc được viết trên giấy điều, nét chữ run rẩy nhưng dứt khoát. Cô gửi nó qua bưu điện, hy vọng đó sẽ là dấu chấm hết cho cơn ác mộng ngọt ngào này. Thế nhưng, vào buổi tối ngày thứ tư, một chiếc xe đen quen thuộc đã đỗ ngay dưới dãy hành lang cũ kỹ của khu trọ.
Thẩm Quân xuất hiện. Ông không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng cổ cao, gương mặt hốc hác đi trông thấy. Sự xuất hiện của người đàn ông quyền lực ở nơi xập xệ này trông thật lạc lõng, nhưng ánh mắt ông khi nhìn thấy Diệp An vẫn mang theo sức nóng khiến cô tê dại.
"Tôi không chấp nhận đơn nghỉ việc của cô," ông nói, giọng trầm đặc như chứa đựng cả ngàn tấn áp lực.
"Ông Thẩm, chuyện này đã đi quá giới hạn rồi. Minh ghét tôi, và tôi cũng không thể tự lừa dối chính mình nữa," Diệp An đáp, cố giữ cho giọng mình không vỡ vụn.
Thẩm Quân tiến lại gần, ép cô vào cánh cửa gỗ ọp ẹp. Ông không dùng vũ lực, nhưng hơi thở và mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa bao vây lấy cô, khiến mọi phòng bị đều tan biến.
"Tôi đã gửi Minh đi du học nội trú ở Đà Lạt. Thằng bé cần thời gian để bình tĩnh lại," ông thầm thì, bàn tay thon dài nâng nhẹ cằm cô lên. "Còn cô... cô không thể rời đi. Tôi đã làm tất cả để dọn dẹp đống đổ nát này, không phải để cô chạy trốn."
"Ông điên rồi... Ông vì tôi mà đẩy con trai mình đi sao?" Diệp An bàng hoàng.
"Phải, tôi điên rồi. Điên vì một cô gái chỉ bằng nửa tuổi mình, điên vì một người mà tôi lẽ ra phải tôn trọng như một người thầy của con mình." Thẩm Quân cúi xuống, môi ông áp sát vào vành tai cô, giọng nói trở nên khàn đục. "Tôi không cần một gia sư nữa. Tôi cần một người phục chế... không phải là phục chế cổ vật, mà là phục chế trái tim đã khô héo mười mấy năm nay của tôi."
Ông lấy ra một bản hợp đồng mới, không phải là hợp đồng dạy kèm, mà là hợp đồng làm việc chuyên trách tại bảo tàng tư nhân của ông với mức lương đủ để cô trang trải cả đời. Nhưng Diệp An biết, đằng sau những con số đó là một sự trói buộc vô hình.
"Nếu cô ký, cô sẽ có tất cả. Nếu không, tôi vẫn sẽ có cách để giữ cô lại."
Sự đụng chạm mập mờ giữa những ngón tay khi ông đưa cây bút cho cô khiến Diệp An run rẩy. Cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu và cô độc của người đàn ông trước mặt. Ranh giới đạo đức cuối cùng trong cô lung lay dữ dội.
Trong không gian chật hẹp của căn trọ, tiếng mưa bắt đầu rơi lách tách trên mái tôn, hòa cùng nhịp thở dồn dập của hai con người đang đánh cược cả linh hồn vào một mối quan hệ không có lối thoát. Diệp An từ từ cầm lấy cây bút, tay cô chạm vào tay ông – một sự giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng, giữa tội lỗi và khao khát tột cùng.