MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Tội LỗiChương 9

Hơi Thở Tội Lỗi

Chương 9

642 từ · ~4 phút đọc

Diệp An trở lại phủ邸 họ Thẩm, nhưng lần này không phải với tư cách gia sư của Thẩm Minh. Cô chuyển hẳn vào căn phòng dành cho khách ở cánh trái biệt thự, danh nghĩa là "Chuyên viên phục chế tư liệu" cho bảo tàng. Sự vắng mặt của Minh khiến ngôi nhà vốn đã tĩnh lặng nay lại càng thêm thâm u, chỉ còn lại tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở sảnh chính và tiếng bước chân trầm ổn của Thẩm Quân mỗi đêm muộn.

Công việc của cô bắt đầu trong phòng làm việc riêng tại bảo tàng. Đó là một gian phòng ngập tràn ánh sáng nhưng lại nằm sâu trong góc khuất nhất của tòa nhà, nơi Thẩm Quân có thể ghé thăm bất cứ lúc nào mà không ai hay biết.

Một buổi chiều muộn, khi Diệp An đang tỉ mẩn dùng tăm bông thấm hóa chất để làm sạch lớp bụi thời gian trên một mảnh lụa cổ, cánh cửa phòng khẽ khép lại. Không cần ngẩng đầu, cô cũng nhận ra hơi ấm quen thuộc đang bao phủ lấy sau lưng mình.

"Đừng làm việc quá sức," Thẩm Quân nói, tay ông đặt lên vai cô, ngón cái khẽ vuốt ve vùng da nhạy cảm nơi hõm cổ. "Cô đã ở đây sáu tiếng đồng hồ rồi."

Diệp An buông dụng cụ xuống, hơi thở cô trở nên nông và nhanh hơn. "Tôi muốn hoàn thành sớm phần việc này. Nó rất mong manh, chỉ cần một sơ suất nhỏ là sẽ hỏng hết."

Thẩm Quân xoay chiếc ghế xoay của cô lại, ép cô đối diện với mình. Ông hôm nay mặc một chiếc sơ mi đen, nút cổ mở rộng, trông đầy phóng khoáng nhưng cũng không kém phần nguy hiểm. Ánh mắt ông lướt qua đôi môi hơi khô của cô, rồi dừng lại ở những ngón tay đang run rẩy.

"Cô cũng giống như mảnh lụa này vậy, Diệp An. Mong manh đến mức tôi chỉ muốn khóa chặt lại trong tủ kính, để không một ai có thể chạm vào, không một ai có thể nhìn thấy."

Ông cúi xuống, nụ hôn không đặt lên môi mà trượt dọc theo xương quai xanh của cô, mang theo sự nóng bỏng và chiếm hữu rõ rệt. Diệp An khẽ rên rỉ, tay cô vô thức nắm chặt lấy vai áo ông. Cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nhưng nó bị lấn át bởi một thứ khao khát hoang dại hơn. Trong căn phòng đầy những thứ đồ cổ cũ kỹ, cô thấy mình như một sinh vật sống duy nhất đang bị hơi ấm của ông thiêu đốt.

"Ông Thẩm... quản gia có thể vào..." Cô cố gắng thốt lên một lời cảnh báo yếu ớt.

"Tôi đã khóa cửa rồi." Ông thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc. "Ở đây, cô chỉ thuộc về tôi. Không có gia sư, không có phụ huynh, cũng không có sự phán xét của Minh."

Ông bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn gỗ lớn, giữa những trang tài liệu và hóa chất phục chế. Sự đụng chạm mập mờ giữa lớp vải sơ mi mỏng manh và mặt bàn gỗ lành lạnh tạo nên một sự kích thích tột độ. Trong bóng tối đang dần phủ kín bảo tàng, Thẩm Quân nhìn cô như một kẻ hành hương cuối cùng đã tìm thấy thánh địa của mình.

Mối quan hệ này giờ đây không còn là sự vô tình chạm tay, mà đã hóa thành một bản giao hưởng của sự chiếm hữu. Diệp An biết mình đã hoàn toàn lọt vào chiếc lồng bằng kính mà ông tạo ra, một chiếc lồng lộng lẫy nhưng cũng đầy nghiệt ngã, nơi tình yêu và tội lỗi quyện chặt vào nhau không thể tách rời.