Trong không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng mọt nghiến gỗ từ những giá sách cũ, sự nồng nhiệt giữa Diệp An và Thẩm Quân bị cắt đứt bởi một tiếng động lạ từ phía hành lang. Tiếng bước chân nện mạnh trên sàn đá, dứt khoát và đầy giận dữ.
Cạch. Tay nắm cửa thư phòng bị vặn mạnh, nhưng vì đã khóa trong nên nó chỉ tạo ra những tiếng va đập khô khốc.
"Ba! Ba có trong đó không?"
Giọng nói của Thẩm Minh vang lên, khản đặc và run rẩy. Diệp An hốt hoảng đẩy Thẩm Quân ra, đôi chân cô chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo khiến cô tỉnh táo lại trong tích tắc. Cô cuống cuồng chỉnh lại mái tóc rối và tà áo sơ mi xộc xệch, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn vỡ tung. Nhịp tim này không còn là sự rung động ngọt ngào, mà là nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ bị bắt quả tang trong bóng tối tội lỗi.
Thẩm Quân vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng sợ. Ông ra hiệu cho Diệp An lùi vào góc tối phía sau giá sách lớn, rồi chậm rãi bước ra phía cửa. Ông vuốt thẳng lại nếp áo, hít một hơi sâu trước khi vặn khóa.
Cánh cửa mở ra, Thẩm Minh đứng đó, ba lô quăng dưới chân, khuôn mặt lấm lem bụi đường và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Cậu đã trốn khỏi trường nội trú, vượt hàng trăm cây số để trở về chỉ để xác nhận một nỗi nghi ngờ đang gặm nhấm tâm trí.
"Con làm gì ở đây? Tại sao không ở Đà Lạt?" Giọng Thẩm Quân trầm xuống, mang theo uy quyền khiến người khác phải kiêng dè.
Thẩm Minh không trả lời cha, ánh mắt cậu dáo dác nhìn quanh căn phòng. Mùi hương gỗ đàn hương quá nồng, và cả mùi hương hoa oải hương quen thuộc của Diệp An vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Cậu bước thẳng đến chiếc bàn gỗ lớn, nơi những xấp tài liệu bị xô lệch một cách bất thường.
"Cô ta đâu?" Minh rít qua kẽ răng. "Ba giấu cô ta ở đâu rồi?"
"Thẩm Minh! Con quá lời rồi đấy." Thẩm Quân bước tới chặn trước mặt con trai, che khuất tầm nhìn về phía giá sách.
"Con đã thấy xe của cô ta ở dưới sân! Ba nói ba đưa cô ta về làm việc cho bảo tàng, nhưng hóa ra là để phục vụ cho sự ích kỷ của ba sao?" Minh gào lên, nước mắt uất ức trào ra. "Ba có biết người ta nói gì về ba không? Một nhà thẩm định danh tiếng lại đi quyến rũ chính gia sư của con trai mình!"
Từ sau giá sách, Diệp An bịt chặt miệng để không phát ra tiếng khóc. Từng lời nói của Minh như những nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng cuối cùng của cô. Cô thấy mình thật hèn hạ khi phải trốn chui trốn nhủi trong bóng tối, nhìn hai cha con họ vì mình mà rạn nứt.
Thẩm Quân im lặng hồi lâu, rồi ông bất ngờ nắm lấy vai Minh, giọng nói dịu đi nhưng đầy kiên quyết: "Về phòng đi. Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện như hai người đàn ông. Đừng để mọi chuyện đi quá xa."
Khi Minh lầm lũi rời đi, tiếng bước chân xa dần cũng là lúc Diệp An ngã quỵ xuống sàn nhà. Thẩm Quân quay lại, ông không đỡ cô dậy ngay mà đứng nhìn cô trong bóng tối. Ánh đèn đường le lói hắt qua cửa sổ, chia khuôn mặt ông thành hai nửa sáng tối rõ rệt.
"Cô thấy đấy, Diệp An," ông thầm thì, giọng nói nghe như tiếng thở dài từ cõi cổ xưa. "Chúng ta không còn đường lui nữa rồi. Nhịp tim của cô, của tôi... giờ đây đều đã thuộc về một ván bài mà người thua cuộc chắc chắn sẽ là tất cả chúng ta."
Đêm đó, trong ngôi biệt thự rộng lớn, có ba người không ngủ. Sự cấm kỵ đã không còn là một bí mật thì thầm, nó đã hóa thành một cơn bão âm ỉ, chực chờ cuốn phăng đi chút bình yên cuối cùng của phủ họ Thẩm.