Bùi Cổ Nhân mở mắt, trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt anh. Ánh nắng sớm mai len qua rèm cửa sổ, chiếu lên chiếc giường đơn giản trong căn phòng nhỏ ở Hà Nội.
Anh ngồi bật dậy, tim đập thình thịch như trống trận.
"Đây là... nơi này?" Anh lẩm bẩm, tay run run sờ lên khuôn mặt mình. Da thịt ấm áp, không phải làn da khô khốc đầy sẹo của kiếp trước. Anh vội vàng vớ lấy chiếc điện thoại trên bàn đầu giường.
Màn hình sáng lên: 18/1/2026, 7:00 AM.
"Trọng sinh... ta thật sự trọng sinh rồi." Cổ Nhân thì thầm, giọng lạc đi vì xúc động.
Ký ức kiếp trước ùa về như thác lũ.
Kiếp trước, anh đã sống qua tận thế, ngày 18/2/2026, khi virus Covid-19 siêu nhiên bùng nổ từ phòng thí nghiệm Trung Quốc, biến 80% nhân loại thành zombie và dị thú. Anh đã chiến đấu, tiến hóa, và trở thành chiến binh mạnh mẽ nhất, nhưng cuối cùng vẫn chết dưới tay boss cuối cùng.
Vị Thần Vô Danh được hồi sinh từ 7 phần xác.
"Lần này, ta sẽ thay đổi tất cả. Không để gia đình chết, không để thế giới rơi vào hỗn loạn vô tận nữa."
Anh đứng dậy, đi lại trong phòng, độc thoại nội tâm liên tục:
"Kiếp trước, ta vẫn còn quá yếu, không dự trữ đủ vật tư, gia đình chết thảm ngay những ngày đầu. Bố mẹ chết vì zombie, em gái thì bị tha hóa... Không, lần này ta đã trở lại, mọi điều ở kiếp trước đều trong đầu ta, ta nhất định sẽ thay đổi được tất cả. Ta sẽ là người tiến hóa đầu tiên, sẽ xây dựng thế lực mạnh nhất để bảo vệ mọi người."
Cổ Nhân siết chặt nắm đấm, cảm giác quyết tâm tràn ngập.
Anh biết rõ: Hệ Thống Tiến Hóa Vô Hạn sẽ kích hoạt vào ngày tận thế, nhưng anh cần phải chuẩn bị trước.
Sau vài phút trấn tĩnh, Cổ Nhân gọi điện cho bố:
"Bố, con cần gặp cả nhà gấp. Con có chuyện quan trọng." Giọng anh lạnh lùng nhưng ấm áp quen thuộc, không để lộ sự bất thường.
Ông Bùi Văn Hải, người quản lý chuỗi 50 cửa hàng vật tư toàn quốc, ngạc nhiên nhưng đồng ý:
"Ừ, về nhà ngay đây. Mẹ con đang nấu bữa sáng dưới bếp đấy."
Cổ Nhân lái xe về ngôi nhà lớn ở ngoại ô Hà Nội, một biệt thự rộng rãi với vườn cây xanh mướt.
Trên đường đi, anh dừng lại mua vài tờ báo, kiểm tra tin tức, không có gì bất thường, thế giới vẫn yên bình với dân số 30 tỷ người trên Trái Đất khổng lồ này.
"Chỉ còn một tháng... Phải hành động nhanh" Anh tự nhủ.
Về đến nhà, mùi thức ăn bay ra từ bếp khiến anh mỉm cười. Bà Nguyễn Thị Mai đang dọn bàn, bố ngồi đọc báo, ba em đang cười đùa. Em gái lớn tên Bùi Thị Lan (20 tuổi) đang học đại học, em trai Bùi Văn Minh (18 tuổi) mê game, em gái nhỏ Bùi Thị Hương (15 tuổi) nghịch ngợm.
"Anh về rồi!" Hương reo lên, chạy ra ôm anh.
Cổ Nhân ôm chặt em, lòng ấm áp.
"Lâu rồi không thấy anh cười thế này," Lan trêu.
Bữa sáng diễn ra vui vẻ, nhưng Cổ Nhân nhanh chóng chuyển sang nghiêm túc.
"Cả nhà nghe con nói. Con có chuyện quan trọng cần bàn với mọi người." Anh dừng lại, quan sát mọi người.
Bố nhíu mày:
"Sao vậy con? Công ty gặp vấn đề hả?"
Cổ Nhân lắc đầu:
"con nói điều này có thể bố mẹ sẽ không tin... Nhưng con có thể biết trước về tương lai..."
Mọi người im bặt, rồi Minh cười phá lên:
"Anh đùa à? Phim khoa học viễn tưởng hả?"
Nhưng Cổ Nhân nghiêm mặt:
"anh không đùa. Kiếp trước, con đã sống qua rồi. Bố mẹ chết, các em... mất hết. Con đã trọng sinh."
Anh kể chi tiết: Các cổng không gian mở, quái vật tràn ra, Hệ Thống kích hoạt, tiến hóa vô hạn.
Bà Mai tái mặt:
"Con trai, con bị ảo giác rồi sao?"
Cổ Nhân lấy ra sổ tay, vẽ sơ đồ timeline, kể sự kiện kiếp trước khớp với tin tức hiện tại, như dự báo nghiên cứu bí mật ở Gobi.
"Con chứng minh được. Chúng ta cần phải dự trữ vật tư từ 50 cửa hàng ngay hôm nay. Thực phẩm, nước, vũ khí, xăng dầu, đến hàng tỷ tấn nếu cần."
Bố suy nghĩ:
"Nếu đúng, chúng ta cần phải hành động ngay. Nhưng ông bà thì sao?"
Cổ Nhân gật:
"Con sẽ gọi họ. Họ có quân đội, sẽ tự lập căn cứ được, nhưng chúng ta sẽ liên minh với họ sau."
Buổi chiều, cả nhà họp khẩn.
Cổ Nhân dẫn mọi người đến kho hàng gần nhất ở Hà Nội, một trong 50 cửa hàng gia đình, rộng lớn với kệ đầy thực phẩm đóng hộp, nước uống, dụng cụ y tế.
"Bắt đầu từ đây. Chúng ta chuyển hết về các kho bí mật."
Minh hào hứng:
"Như phim tận thế zombie ấy nhỉ anh Nhân"
Lan lo lắng:
"Nếu thật sự xảy ra thì em sợ lắm..."
Cổ Nhân vỗ vai em:
"Anh sẽ bảo vệ mọi người. Ta sẽ trở lên mạnh hơn."
Trong lúc xếp hàng, Cổ Nhân độc thoại:
"Kiếp trước, ta cô độc. Giờ ta có gia đình, ta sẽ không để mất họ nữa. Đánh bại thằng chó Thần Vô Danh... Đó sẽ là sự trả thù ngọt ngào củ ta."
Anh kiểm tra danh sách: Thuốc men, súng ống (mua lậu qua mối quan hệ của bố), thậm chí hạt giống trồng trọt.
"Một tháng... Đủ để biến chúng ta thành lực lượng mạnh nhất tận thế."
Tối đó, cả nhà quây quần ăn tối, không khí vui vẻ xen lẫn căng thẳng.
Hương kể chuyện trường học, Minh khoe game, nhưng Cổ Nhân biết: Đây là bình yên cuối cùng.
Anh gọi ông bà:
"Ông bà, con có chuyện khẩn. Tận thế sắp đến..."
Ông Bùi Quang Vinh, quân nhân lão làng nghe xong:
"Ta tin cháu. Ta sẽ chuẩn bị quân đội riêng ngay. Giữ liên lạc nhé."
Cổ Nhân bất ngờ:
"Ông cứ vậy mà tin cháu thật sao...?"
Ông Bùi Quang Vinh:
"Cháu là cháu ta, đương nhiên ta phải tin cháu rồi"
Cổ Nhân xúc động.
Cổ Nhân nằm trên giường, nhìn trăng ngoài cửa sổ.
"Lần này, ta sẽ là người đầu tiên tiến hóa. Liên Minh Nhân Loại... Sẽ bắt đầu từ đây."
Anh mỉm cười, nhưng mắt đầy sát khí.
Tận thế đang đến và ta đã sẵn sàng.