MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỗn Độn Chủ Thần: Tận Thế Tiến Hóa Vô HạnChương 2: 1 tháng cuối cùng

Hỗn Độn Chủ Thần: Tận Thế Tiến Hóa Vô Hạn

Chương 2: 1 tháng cuối cùng

964 từ · ~5 phút đọc

Sáng ngày 19/1/2026, Bùi Cổ Nhân thức dậy sớm hơn mọi gà trống. Anh đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn khuôn mặt mình, vẫn còn trẻ trung, chưa bị tận thế tàn phá.

"Một tháng. Chỉ một tháng nữa thôi" Anh thì thầm, tay siết chặt thành nắm đấm.

Ký ức kiếp trước vẫn rõ mồn một: Ngày 18/2, virus Covid-19 siêu nhiên bùng nổ từ phòng thí nghiệm ở sa mạc Gobi - Trung Quốc. Các cổng không gian mở ra đầu tiên ở Bắc Kinh rồi lan nhanh khắp thế giới. Zombie tràn ngập đường phố, dị thú từ chiều không gian khác lao ra săn người, Hệ Thống Tiến Hóa Vô Hạn kích hoạt, nhưng quá muộn đối với đa số.

Cổ Nhân bước xuống bếp, nơi mẹ đang chuẩn bị bữa sáng.

Bà Mai ngẩng lên, mắt vẫn còn đỏ hoe từ tối qua.

"Con dậy sớm thế? Ăn gì không?"

Cổ Nhân mỉm cười nhẹ:

"Con ăn sau. Mẹ nghỉ ngơi đi, hôm nay cả nhà sẽ bận lắm."

Bà Mai thở dài:

"Mẹ vẫn chưa tin hoàn toàn, nhưng... nếu con nói đúng, mẹ sẽ làm theo. Gia đình là trên hết."

Bố Bùi Văn Hải đã dậy từ sớm, ngồi ở phòng khách với laptop.

Ông đang kiểm tra danh sách kho hàng.

"Con trai, hôm nay ta bắt đầu chuyển hàng. 50 cửa hàng trên toàn quốc, ta có thể huy động xe tải lớn. Nhưng phải kín đáo, không thể để chính quyền nghi ngờ."

Cổ Nhân gật đầu: "Con biết. Bắt đầu từ Hà Nội trước đi bố. Chuyển thực phẩm khô, nước đóng chai, thuốc men, pin mặt trời về kho bí mật ở ngoại ô. Sau đó mở rộng ra TP.HCM, Đà Nẵng."

Cả nhà họp nhanh sau bữa sáng.

Em trai Minh hào hứng:

"Anh, em có thể hack camera an ninh các kho để theo dõi không? Em giỏi mấy này lắm đấy"

Cổ Nhân cười:

"Tốt. Nhưng đừng để lộ dấu vết đấy. Lan, em phụ mẹ lập danh sách y tế nhé, phải đủ từ kháng sinh cho tới băng bó, thuốc giảm đau. Hương, em giúp anh kiểm kê hạt giống và dụng cụ trồng trọt. Chúng ta cần nguồn tự cung tự cấp lâu dài."

Cổ Nhân dẫn cả nhà ra kho hàng lớn nhất ở ngoại ô Hà Nội, một nhà kho rộng 5000 m², thuộc sở hữu gia đình. Không khí lạnh lẽo, mùi hàng hóa mới khiến mọi người tỉnh táo.

Anh mở cửa kho, đèn neon bật sáng, hàng nghìn thùng thực phẩm đóng hộp, nước suối, gạo, mì gói xếp chồng chất.

"Đây chỉ là phần nhỏ. Chúng ta cần chuyển ít nhất 10.000 tấn về các điểm an toàn trước ngày 18/2."

Trong lúc xếp hàng lên xe tải, Cổ Nhân độc thoại nội tâm: "Kiếp trước, ta chỉ có một ba lô và khẩu súng lục. Gia đình chết ngay tuần đầu. Lần này, ta sẽ biến kho hàng này thành pháo đài. Không gian lưu trữ hệ thống sẽ mở ra khi tận thế bắt đầu, ta có thể dự trữ hàng tỷ tấn nếu cần, nhưng trước đó, phải dựa vào bản thân trước đã."

Bất ngờ, điện thoại reo.

Là ông nội Bùi Quang Vinh:

"Cháu trai, ông nghe hết rồi. Ông bà sẽ không về cùng, nhưng ông đã liên lạc với vài đơn vị quân đội rồi. Chúng ta sẽ xây căn cứ riêng ở vùng núi phía Bắc. Nếu tận thế thật, hãy nhớ liên lạc qua tần số bí mật nhé. Cháu phải bảo vệ tốt gia đình đấy nhé."

Cổ Nhân gật đầu dù ông không thấy: "Vâng ông. Cháu sẽ cố hết sức mình để bảo vệ mọi người."

Buổi trưa, cả nhà nghỉ ngơi ăn cơm hộp ngay tại kho. Không khí vui vẻ xen lẫn lo âu.

Hương kể chuyện trường học:

"Hôm nay cô giáo bảo tuần sau thi cuối kỳ, em sợ không kịp học quá"

Minh trêu:

"Thi gì nữa, tận thế đến nơi rồi. Có thi thì là thi sống sót thôi"

Lan cười: "Đừng nói xui vậy. Anh Cổ Nhân sẽ bảo vệ chúng ta mà"

Cổ Nhân nhìn các em, lòng ấm áp:

"Đúng vậy. Anh hứa sẽ bảo vệ tất cả"

Chiều muộn, Cổ Nhân một mình lái xe ra ngoại ô kiểm tra một khu đất trống, nơi anh dự định xây dựng điểm cố định đầu tiên khi hệ thống mở chức năng thế lực.

Anh đứng giữa cánh đồng hoang, gió thổi qua tóc.

"Một tháng nữa, nơi này sẽ là chỗ xây dựng Lv1 (nhà nhỏ). Nhưng ta sẽ cố gắng nâng cấp nhanh chóng. Chủ Thần... Nhất định đó không phải giấc mơ, ta sẽ đạt được và trả thù bọn chó đó" Anh siết chặt tay, cảm giác sát khí dâng trào.

Trên đường về, anh dừng xe bên đường, nhìn dòng người hối hả ở Hà Nội.

Mọi người vẫn cười nói, mua sắm, không hay biết tai họa sắp ập đến.

Cổ Nhân thì thầm:

"Các người không biết, nhưng ta biết. Và ta sẽ không để lịch sử lặp lại"

Tối đó, cả nhà quây quần xem phim gia đình, một bộ phim hài cũ để thư giãn. Cổ Nhân ngồi giữa, ôm vai em gái Hương.

Lan tựa đầu vào vai anh:

"Anh, dù có thật hay không, em nhất định sẽ tin anh."

Cổ Nhân vuốt tóc em:

"Cảm ơn em nhiều. Chúng ta sẽ sống sót và sống tốt hơn kiếp trước"

Khi mọi người đi ngủ, Cổ Nhân ngồi một mình ở ban công, nhìn lên bầu trời đầy sao.

"Virus Covid-19... Các cổng không gian... Hệ Thống... Tất cả đều sẽ đến. Nhưng lần này, ta sẽ là người kiểm soát ván cờ này. Ta sẽ trở thành người thức tỉnh đầu tiên, tiến hóa đầu tiên."

Anh mỉm cười lạnh lùng:

"Và kẻ nào dám cản đường, sẽ phải CHẾT!"

Một tháng đếm ngược bắt đầu.