Ngày 20/1/2026, Bùi Cổ Nhân lái xe một mình ra khỏi Hà Nội, hướng về vùng biên giới phía Bắc. Con đường cao tốc rộng lớn, hai bên là cánh đồng mênh mông.
Anh kiểm tra đồng hồ: 8:00 AM.
"Còn 28 ngày. Phải lấy vũ khí trước khi chính quyền siết chặt." Anh độc thoại, giọng lạnh lùng.
Kiếp trước, vũ khí dân sự bị cấm ngay tuần đầu tận thế, dẫn đến vô số cái chết vô ích.
Lần này, ta sẽ không để gia đình tay không tấc sắt.
Anh dừng xe tại một quán cà phê ven đường, gọi một tách đen không đường.
Ngồi ở góc khuất, anh mở laptop, kết nối với mạng ngầm qua VPN mà em trai Minh đã set up.
"Mạng lưới vũ khí lậu... Kiếp trước ta biết rõ" Anh thì thầm, gõ mật khẩu vào diễn đàn đen.
Màn hình hiện lên danh sách nhà cung cấp: Súng trường AK, súng ngắn Glock, lựu đạn, thậm chí dao găm mana-proof (nhưng chưa có mana, chỉ là đồ cao cấp).
Anh chọn liên lạc với 'Ông Trùm Phía Bắc' một tay buôn lậu từng cứu anh kiếp trước.
Sau vài phút chat mã hóa, cuộc gọi video đến.
Khuôn mặt sẹo của ông Trùm hiện ra:
"Cậu Bùi, lâu rồi không gặp. Cậu muốn gì?"
Cổ Nhân lạnh lùng:
"100 khẩu AK, 50 Glock, 50000 viên đạn, 500 lựu đạn. Phải giao nhanh, thanh toán tiền mặt."
Ông Trùm cười khẩy:
"Đắt hàng lắm đấy, tận 1 tỷ. Sao đột ngột đặt nhiều vậy?"
Cổ Nhân không giải thích:
"Ông không càn biết. Tôi cần hàng phải có thật nhanh trong 3 ngày"
Ông trùm vuốt râu nhưng Cổ Nhân không thấy:
"Gấp phết đấy. Nhưng được thôi"
Hai người kết thúc trò chuyện
Trên đường về, Cổ Nhân dừng xe giữa cánh đồng hoang, bước ra hít thở không khí.
"Thám hiểm... Sẽ bắt đầu từ đây khi tận thế đến. Khu vực này sẽ thành Vùng Tha Hóa, zombie tràn lan."
Anh tự nhủ, quan sát địa hình, một con chó hoang chạy qua, anh ném bánh mì thừa.
"Mọi sinh vật đều có thể tiến hóa nếu ăn đủ quái vật mạnh. Ta phải chuẩn bị cho cả thú cưng nếu cần"
Cảnh vật yên bình, nhưng anh cảm nhận được dự cảm, như là không khí nặng nề hơn, gió mang theo mùi lạ.
Về đến nhà, cả nhà đang bận rộn.
Bố Văn Hải đang kiểm kê xe tải:
"Con trai, chúng ta đã chuyển 2000 tấn thực phẩm từ 10 cửa hàng ở miền Bắc rồi. Giờ cần mở rộng ra miền Trung"
Mẹ Mai lo lắng:
"Nhưng con, nếu bị phát hiện thì sao?"
Cổ Nhân vỗ vai mẹ:
"Con sẽ lo hết. Chúng ta có ông bà hậu thuẫn mà."
Lan mang sổ tay: "Em lập danh sách y tế xong rồi anh. Kháng sinh đủ cho 10 năm"
Minh khoe: "Em hack xong hệ thống theo dõi kho rồi, sẽ không ai biết chúng ta đang chuyển hàng đâu"
Buổi trưa, cả nhà ăn cơm cùng nhau.
Không khí vui vẻ khi Hương kể chuyện:
"Em đã mơ thấy zombie đuổi theo nhà mình... nhưng anh Cổ Nhân đã đánh bại hết chúng. Như siêu anh hùng ấy"
Mọi người cười ồ.
Cổ Nhân trêu:
"Anh sẽ là trở thành Hỗn Độn Chủ Thần ngầu lòi rồi đánh bại tất cả"
Lan hỏi: "Hỗn Độn gì anh?"
Cổ Nhân giải thích nhẹ:
"Một dạng tiến hóa mạnh nhất mà anh biết, từ hỗn loạn sinh ra sức mạnh"
Minh hào hứng:
"Nghe như game ấy nhỉ. Anh, khi hệ thống đến, em muốn trở thành nghề triệu hồi sư."
Cổ Nhân gật:
"Mỗi người đều có hướng riêng. Nhưng anh sẽ cố gắng dẫn dắt mọi người đi hướng tốt hơn"
Chiều đó, Cổ Nhân dẫn Minh và Lan ra khu vực ngoại ô để thám hiểm thử.
Họ lái xe jeep gia đình, băng qua rừng nhỏ gần Hà Nội.
"Đây là luyện tập sinh tồn" anh nói.
"Tận thế, chúng ta phải làm quen với địa hình"
Họ dừng lại bên suối, Cổ Nhân dạy cách lọc nước:
"Dùng vải sạch, đun sôi. Sau này có mana, skill sẽ giúp ích rất nhiều"
Minh thử bắn súng hơi đồ chơi:
"Bùm! Zombie chết."
Lan cười:
"Em cảm thấy sợ thật, nhưng mà vui ghê"
Cổ Nhân quan sát:
"Nguy hiểm thực sự sẽ đến. Nhưng giờ, tận hưởng đã"
Bất ngờ, một nhóm cướp đường xuất hiện, ba gã đàn ông cầm dao chặn đường.
"Dừng xe ngay cjo bố mày! Đưa tiền đây nếu không muốn chết!" Một gã quát.
Cổ Nhân lạnh lùng bước xuống:
"Ngươi đã rất sai lầm rồi đấy"
Anh lao vào, né dao đầu tiên, đấm gãy tay gã thứ hai.
Minh và Lan hét lên.
Cổ Nhân vật ngã gã cuối, khóa cổ:
"Biến đi, trước khi ta giết các ngươi" Chúng chạy mất.
Lan run rẩy:
"Anh... anh mạnh thế?"
Cổ Nhân cười nhẹ: "Kiếp trước luyện nhiều. Đây chỉ là cơ bản thôi"
Trên đường về, Cổ Nhân độc thoại một mình:
"Nguy hiểm chưa đến, nhưng con người đã hỗn loạn thế này rồi. Khi zombie đến, sẽ tệ thế nào đây. Ta phải mạnh hơn mới được"
Anh gọi ông bà:
"Ông, vũ khí sắp về. Ông chuẩn bị thế nào rồi?"
Ông Vinh:
"Ta có 200 lính cũ, đang xây căn cứ trong núi rồi. Cháu nhớ hãy giữ an toàn. Bà cháu gửi lời"
Tối muộn, cả nhà quây quần quanh bàn ăn.
Bố kể chuyện cũ:
"Ngày xưa, bố khởi nghiệp từ một cửa hàng nhỏ. Giờ đã trở thành pong chủ lớn vạn tỷ. Nhưng giờ sắp thành vạn tỷ giấy rách rồi"
Mẹ Mai thêm:
"Chúng ta đoàn kết là sẽ chiến thắng."
Hương vẽ tranh zombie hài hước, mọi người cười.
Cổ Nhân nhìn:
"Khoảnh khắc này... Ta sẽ bảo vệ mãi mãi."
Khi đi ngủ, Cổ Nhân nằm thao thức.
"28 ngày... xác thần rơi đều ngẫu nhiên. 7 thế lực sẽ tranh đoạt. Hội Hồi Sinh Thần... Chúng sẽ là kẻ thù lớn cần phải bị tiêu diệt"
Anh siết chặt tay:
"Ta sẽ là người đầu tiên chạm đến sức mạnh vô thượng"
Ngày mai, chuẩn bị tiếp tục.