Ánh đèn vàng vọt từ những cột đèn đường cũ kỹ hắt xuống con hẻm nhỏ, nơi chiếc xe đen sang trọng đang đỗ chờ sẵn như một con quái vật ẩn mình trong bóng tối. Tô Nhược bị đẩy mạnh về phía trước, loạng choạng suýt ngã quỵ trên nền đất lạnh lẽo. Phía sau cô, tiếng khóc lóc giả tạo của người mẹ kế và vẻ mặt lấm lét, né tránh của người cha ruột giống như những nhát dao đâm nát chút hy vọng cuối cùng trong lòng cô gái trẻ. Một xấp chi phiếu vừa được trao tay, nhẹ bẫng nhưng lại đủ sức nặng để đè bẹp cả cuộc đời của một con người.
Cánh cửa sắt của dinh thự họ Thẩm từ từ mở ra, phát ra âm thanh khô khốc lạnh lẽo. Đây không phải là một ngôi nhà, mà là một pháo đài kiên cố, nơi mà ngay cả không khí cũng nhuốm màu quyền lực và sự chết chóc. Tô Nhược ngước mắt nhìn bóng tối thăm thẳm bên trong, hơi lạnh từ đá cẩm thạch thấm qua lớp đế giày mỏng manh, khiến cô rùng mình. Cô biết mình vừa bước qua ranh giới giữa thế giới của người bình thường và địa ngục trần gian mang tên Thẩm Quân Triết.
Bên trong sảnh chính, sự im lặng bao trùm đến mức đáng sợ. Những người hầu đi lại như những bóng ma, không tiếng động, không cảm xúc. Ánh sáng từ những chùm đèn pha lê trên trần cao không mang lại hơi ấm, chúng chỉ làm nổi bật sự xa hoa đến tàn nhẫn của nơi này. Tô Nhược đứng cô độc giữa đại sảnh, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô nghe thấy tiếng bước chân nện đều đặn từ phía cầu thang đại diện cho quyền lực tuyệt đối.
Mọi ánh nhìn trong phòng đột ngột cúi xuống, sự phục tùng hiện rõ trên từng gương mặt của những kẻ đứng đó. Thẩm Quân Triết xuất hiện, bóng dáng cao lớn bao phủ lấy không gian, tỏa ra một áp lực khiến người ta khó lòng hít thở. Hắn không nhìn cô ngay lập tức, mà thong thả tháo chiếc găng tay da đen, ném cho thuộc hạ như thể vừa trở về từ một nơi đầy máu tanh.
Đến khi hắn đứng đối diện với cô, Tô Nhược cảm thấy như có một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đôi mắt hắn sâu hoắm, sắc lẹm và chứa đựng một sự khinh bạc tột cùng. Thẩm Quân Triết nâng cằm cô lên bằng những đầu ngón tay lạnh ngắt, buộc cô phải nhìn thẳng vào gương mặt hoàn mỹ nhưng vô cảm của mình. Trong khoảnh khắc đó, Tô Nhược hiểu rằng kể từ đêm nay, linh hồn và thể xác của cô đã không còn thuộc về chính mình nữa. Cô chỉ là một món nợ đã được thanh toán, một món đồ chơi mới trong tay kẻ có thể xoay chuyển cả thế giới chỉ bằng một cái búng tay.