Ngón tay của Thẩm Quân Triết siết chặt lấy cằm Tô Nhược, lực đạo mạnh đến mức cô cảm giác xương hàm mình như sắp vỡ vụn. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát cô như cách một thợ săn đang đánh giá con mồi vừa sập bẫy. Ánh mắt hắn không có lấy một tia ấm áp của con người, nó trống rỗng, lạnh lẽo và đầy rẫy sự nguy hiểm. Tô Nhược cố gắng hít thở, nhưng mùi hương thuốc lá thoang thoảng trộn lẫn với hơi lạnh từ người hắn khiến phổi cô thắt lại.
Hắn đột ngột buông tay khiến cô ngã nhào xuống sàn đá cẩm thạch. Tiếng va chạm khô khốc vang vọng giữa đại sảnh im lìm. Thẩm Quân Triết chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bọc da đặt ở vị trí trung tâm, một tay chống cằm, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo mạn. Hắn nhìn xuống cô gái đang run rẩy dưới chân mình, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong tàn nhẫn. Với hắn, cô không phải là một cô gái, cũng chẳng phải là một con người có cảm xúc, mà chỉ là một món hàng vừa được định giá và thu mua thành công trên bàn đàm phán.
Một thuộc hạ bước tới, cung kính dâng lên một khay bạc đựng một chiếc vòng cổ bằng kim loại đen bóng, tinh xảo nhưng đầy vẻ áp chế. Thẩm Quân Triết cầm lấy nó, xoay nhẹ trong tay rồi ra hiệu cho cô tiến lại gần. Tô Nhược lùi lại trong bản năng, đôi mắt tràn đầy sự sợ hãi và uất ức. Cô không thể tin được mình lại bị đối xử như một con vật thế này. Thế nhưng, chỉ một cái liếc mắt của hắn, không gian xung quanh như đóng băng, những gã vệ sĩ đứng phía sau cô đồng loạt bước lên một bước, áp lực đè nặng khiến cô hiểu rằng mình không có quyền phản kháng.
Hắn vươn tay túm lấy tóc cô, kéo mạnh về phía trước khiến Tô Nhược đau đớn kêu lên một tiếng nghẹn ngào. Thẩm Quân Triết áp sát mặt mình vào tai cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại lạnh thấu xương. Hắn thầm thì rằng từ giây phút này, mạng sống của cô, hơi thở của cô và cả nỗi đau của cô đều thuộc quyền sở hữu của hắn. Chiếc vòng kim loại lạnh ngắt khép lại quanh cổ cô với một tiếng "cạch" khô khốc, đánh dấu sự khởi đầu của một kiếp nô lệ trong lồng kính.
Tô Nhược run rẩy đưa tay chạm vào chiếc vòng, nước mắt lã chã rơi xuống nền đá. Thẩm Quân Triết nhìn ngắm thành quả của mình với vẻ thỏa mãn lệch lạc. Hắn đứng dậy, gót giày da nện xuống sàn phát ra âm thanh uy quyền rồi thản nhiên bước qua người cô, để lại một câu ra lệnh ngắn gọn cho quản gia rằng hãy nhốt cô vào căn phòng ở tầng cao nhất. Hắn coi cô như một món đồ chơi tiêu khiển, một công cụ để hắn trút bỏ những cơn thịnh nộ hoặc thỏa mãn ham muốn chiếm hữu bệnh hoạn của mình, tuyệt đối không có sự tôn trọng, cũng chẳng có lấy một chút xót thương.