Tiếng động cơ trực thăng xé toạc không khí tĩnh mịch của đêm khuya khi nó đáp xuống sân thượng của bệnh viện tư nhân thuộc tập đoàn Thẩm gia. Thẩm Quân Triết bước ra, cả lồng ngực và đôi bàn tay hắn nhuốm đầy máu của Tô Nhược, gương mặt hắn vặn vẹo trong một nỗi cuồng nộ mà bất cứ ai nhìn vào cũng phải rùng mình kinh hãi. Hắn bế cô trên tay, bước đi vội vã như thể đang chạy đua với chính thần chết để giành lại món đồ chơi mà hắn chưa cho phép biến mất.
Tại sảnh cấp cứu, hàng chục vị bác sĩ đầu ngành đã đứng đợi sẵn, đôi chân họ run rẩy trước sát khí tỏa ra từ người đứng đầu Thẩm gia. Thẩm Quân Triết đặt Tô Nhược lên cáng cứu thương, nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy tay cô không buông. Hắn túm lấy cổ áo của vị viện trưởng, gằn giọng từng tiếng như tiếng rít của quỷ dữ, tuyên bố rằng nếu trái tim cô ngừng đập, thì cả cái bệnh viện này cũng không cần tồn tại nữa. Hắn không cần nghe về rủi ro hay tỉ lệ thành công, hắn chỉ cần cô phải sống.
Cánh cửa phòng phẫu thuật đóng sầm lại, ngăn cách giữa một bên là nỗ lực giành giật sự sống và một bên là sự sụp đổ của một niềm tin sắt đá. Thẩm Quân Triết đứng chết lặng giữa hành lang, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào vệt máu dài vương trên sàn nhà. Lần đầu tiên trong đời, kẻ nắm giữ vận mệnh của hàng vạn người lại cảm thấy sự bất lực tột cùng. Hắn điên cuồng đập phá dãy ghế chờ, những cú đấm đầy uy lực nện vào bức tường đá khiến các khớp tay rướm máu, nhưng hắn chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Mỗi phút trôi qua đối với hắn dài như một thế kỷ. Hắn không hiểu tại sao mình lại phát điên đến thế. Là vì cô đã đỡ dao cho hắn? Hay vì hắn không chấp nhận được việc có thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, kể cả cái chết của cô? Ác ma vốn không có trái tim, nay lại cảm thấy một lỗ hổng hoang mang đang lan rộng trong lồng ngực. Hắn đi lại như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng, liên tục ra lệnh cho thuộc hạ phải điều động những thiết bị y tế tân tiến nhất từ khắp nơi trên thế giới về đây ngay lập tức.
Đến rạng sáng, khi ánh đèn phòng phẫu thuật vụt tắt, vị bác sĩ bước ra với gương mặt tái nhợt vì kiệt sức, khẽ gật đầu báo tin cô đã qua cơn nguy kịch. Thẩm Quân Triết đứng sững lại, hơi thở dồn dập của hắn dần ổn định nhưng bàn tay vẫn không ngừng run rẩy. Hắn không vào thăm cô ngay, mà đứng ngoài lớp kính nhìn vào bóng hình nhỏ bé đang nằm giữa mớ dây rợ và máy móc. Ánh mắt hắn phức tạp, chứa đựng cả sự chiếm hữu điên cuồng lẫn một tia dao động yếu ớt mà chính hắn cũng không dám thừa nhận. Ác ma đã cứu sống con mồi của mình, nhưng hắn không biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, chính hắn mới là kẻ bị cô giam cầm trong một loại xiềng xích vô hình khác.