Hôn Lễ Đẫm Máu: Tuyệt Diệt Đế Chế Thẩm Gia

Chương 11

617 từ · ~4 phút đọc

Tô Nhược tỉnh dậy trong một không gian tĩnh mịch, mùi thuốc sát trùng nồng nặc bị lấn át bởi hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa bách hợp trắng muốt được cắm đầy trong phòng. Cơn đau bên vai trái vẫn còn âm ỉ nhưng đã dịu đi nhiều nhờ tác dụng của thuốc giảm đau. Cô khẽ cử động, và ngay lập tức, một bàn tay lớn, ấm áp bao phủ lấy bàn tay gầy gò của cô. Thẩm Quân Triết đang ngồi đó, chiếc sơ mi đen mở hờ cúc cổ, đôi mắt thâm quầng cho thấy hắn đã không ngủ suốt nhiều đêm liền.

Sự dịu dàng đột ngột của hắn khiến Tô Nhược cảm thấy xa lạ đến mức sợ hãi. Hắn không còn gầm thét hay dùng bạo lực, thay vào đó là những cử chỉ chăm sóc tỉ mỉ đến rợn người. Hắn tự tay thổi từng muỗng cháo nóng, kiên nhẫn đợi cô nuốt xuống, rồi dùng khăn lụa mềm mại lau đi vệt nước vương trên khóe môi cô. Ánh mắt hắn nhìn cô giờ đây không chỉ là sự khinh bạc của một kẻ bề trên, mà xen lẫn một loại khao khát chiếm hữu sâu sắc và tăm tối hơn. Hắn thì thầm rằng cô đã cứu mạng hắn, và vì thế, hắn sẽ "đền đáp" cô bằng cách không bao giờ để cô rời xa mình dù chỉ nửa bước.

Tuy nhiên, đằng sau sự dịu dàng ấy là một chế độ kiểm soát còn cực đoan hơn cả trước khi vụ ám sát xảy ra. Thẩm Quân Triết đã biến phòng bệnh, và sau đó là cả dinh thự, thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Hắn cho lắp đặt thêm hàng loạt camera có độ phân giải cao ngay trong phòng ngủ của cô, thậm chí cả trong phòng tắm cũng có cảm biến nhiệt để giám sát sự hiện diện của cô từng giây. Mọi lối đi đều có vệ sĩ túc trực, và giờ đây, ngay cả những người hầu gái thân cận nhất cũng bị thay thế bằng những nữ sát thủ chuyên nghiệp dưới trướng của hắn, những kẻ vừa có nhiệm vụ chăm sóc, vừa có nhiệm vụ canh giữ cô như một tù nhân đặc biệt.

Hắn hạn chế tối đa việc cô tiếp xúc với bất kỳ ai khác ngoài mình. Mỗi khi có việc phải rời khỏi dinh thự, hắn đều yêu cầu kết nối camera trực tiếp vào điện thoại cá nhân để có thể quan sát cô bất cứ lúc nào. Sự quan tâm của hắn giống như một tấm lưới nhện bằng vàng, tuy lấp lánh và mềm mại nhưng lại siết chặt lấy hơi thở của Tô Nhược. Cô không được phép tự ý mở rèm cửa, không được phép chạm vào bất kỳ thiết bị điện tử nào, và mọi cuốn sách cô đọc đều phải qua sự kiểm duyệt của hắn.

Tô Nhược nhận ra rằng, nhát dao ấy không hề mang lại cho cô sự tự do như cô hằng mong đợi. Ngược lại, nó đã biến cô từ một "món đồ chơi" thành "sinh mệnh" của hắn – thứ mà hắn sẽ bảo vệ bằng mọi giá, kể cả việc bóp nghẹt linh hồn cô trong sự dịu dàng độc hại. Thẩm Quân Triết tin rằng hắn đang yêu thương cô theo cách tốt nhất, nhưng đối với Tô Nhược, sự cực đoan này chỉ khiến cô cảm thấy mình như một con chim bị cắt đứt đôi cánh, chỉ có thể đứng trên đôi bàn tay vấy máu của hắn để nhìn thế giới qua khung cửa sắt.