Sau đêm mưa đẫm máu ấy, không gian trong dinh thự họ Thẩm trở nên ngột ngạt đến mức cực hạn. Thẩm Quân Triết không còn giấu giếm sự ám ảnh của mình đối với Tô Nhược nữa. Hắn triệu tập toàn bộ thuộc hạ cấp cao, những kẻ nắm giữ các đầu mối kinh doanh và thế giới ngầm từ khắp nơi về đại sảnh. Hàng trăm người đàn ông mặc vest đen đứng nghiêm nghị, cúi đầu thành hai hàng dài, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và đầy áp lực.
Thẩm Quân Triết xuất hiện trên ban công tầng hai, một tay thản nhiên đút vào túi quần, tay kia nắm chặt lấy cổ tay Tô Nhược, ép cô phải đứng ra sát mép lan can để tất cả mọi người bên dưới đều nhìn rõ. Tô Nhược mặc một chiếc váy lụa trắng muốt mỏng manh, khuôn mặt tiều tụy vì thiếu ngủ và đôi mắt sưng mọng vì khóc, trông cô chẳng khác nào một con búp bê bị hư hại đang run rẩy trước gió. Hắn không nói một lời nào, nhưng ánh mắt quét qua bên dưới như một vị hoàng đế đang kiểm kê lãnh thổ của mình.
Hắn đột ngột kéo mạnh cô vào lòng, bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, ép sát cơ thể cô vào lồng ngực vững chãi của mình trước mặt tất cả thuộc hạ. Thẩm Quân Triết cất giọng trầm thấp nhưng âm vang khắp đại sảnh, tuyên bố rằng kể từ giây phút này, Tô Nhược là giới hạn duy nhất của hắn. Bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào mắt cô, dám chạm vào một sợi tóc của cô, hay thậm chí chỉ là nảy sinh một ý nghĩ bất kính, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng cả gia đình và linh hồn của chúng.
Sự chiếm hữu này không mang màu sắc của tình yêu, nó là một loại quyền lực bệnh hoạn. Hắn muốn tất cả mọi người phải hiểu rằng cô không phải là người phụ nữ của hắn theo nghĩa thông thường, mà là một phần "tài sản" tối thượng, là vùng cấm địa mà hắn sẵn sàng hủy diệt cả thế giới nếu có kẻ xâm phạm. Để minh chứng cho lời nói của mình, Thẩm Quân Triết lấy từ túi áo ra một chiếc huy hiệu vàng ròng có khắc gia huy của họ Thẩm, trực tiếp cài lên ngực áo của cô. Đây không phải là một món trang sức, mà là một dấu ấn nô lệ cao cấp, thông báo cho cả thế giới biết chủ nhân của cô là ai.
Bên dưới, hàng trăm người đồng loạt cúi đầu thấp hơn, tiếng hô "Rõ, thưa Thống đốc!" vang lên đồng thanh, rung chuyển cả đại sảnh. Tô Nhược cảm thấy nghẹt thở dưới vòng tay của hắn. Cô không thấy vinh dự, chỉ thấy một nỗi nhục nhã và tuyệt vọng vô bờ bến. Cô nhìn xuống đám người bên dưới, rồi nhìn sang gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng lạnh lẽo của Thẩm Quân Triết, nhận ra rằng sự chiếm hữu điên cuồng này chính là bức tường kiên cố nhất, giam cầm cô vào một kiếp sống không bao giờ có ngày mai.