Những ngày sau đó, thế giới của Tô Nhược thu bé lại bằng diện tích của căn phòng ngủ xa hoa nhưng ngột ngạt. Cô không còn khóc, không còn gào thét hay van xin, bởi cô nhận ra mọi nỗ lực giao tiếp với thế giới bên ngoài đều vô nghĩa. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cô gái trẻ, cô ngồi bất động trên ghế bành hàng giờ liền, đôi mắt vô hồn dán chặt vào một điểm vô định trên bức tường. Bản năng sinh tồn trong cô như một ngọn đèn cạn dầu, cứ thế lịm dần giữa sự giam cầm nghiệt ngã.
Bữa sáng được đưa lên với những món sơn hào hải vị vẫn còn nóng hổi, nhưng Tô Nhược thậm chí không thèm liếc mắt nhìn. Đến bữa trưa, rồi bữa tối, những khay thức ăn vẫn được mang ra ngoài trong tình trạng nguyên vẹn. Cô chọn cách tuyệt thực – hình thức phản kháng cuối cùng và duy nhất mà cô có thể làm để đối đầu với quyền lực của Thẩm Quân Triết. Cơ thể cô gầy rộc đi trông thấy, làn da vốn trắng trẻo nay trở nên nhợt nhạt, xanh xao dưới ánh đèn pha lê, đôi môi nứt nẻ vì thiếu nước nhưng cô vẫn kiên quyết không chạm vào bất cứ thứ gì hắn cung cấp.
Mỗi khi đêm xuống, những cơn ác mộng về tiếng roi da và khuôn mặt của những kẻ đã biến mất lại ùa về, khiến cô giật mình tỉnh giấc trong trạng thái hoảng loạn. Sự suy sụp tinh thần bắt đầu chuyển sang giai đoạn ảo giác. Tô Nhược thường xuyên lẩm bẩm một mình hoặc đưa tay lên cổ như muốn giật đứt chiếc vòng kim loại đen đang siết chặt lấy thực quản của mình. Đối với cô, mỗi hơi thở trong ngôi nhà này đều mang vị đắng của sự nhục nhã. Cô không muốn sống, nhưng Thẩm Quân Triết lại không cho phép cô chết.
Tin tức về việc cô tuyệt thực đến tai Thẩm Quân Triết giữa một cuộc họp quan trọng. Hắn lập tức bỏ lại hàng chục đối tác kinh doanh để lao về dinh thự. Khi cánh cửa phòng bật mở, hắn thấy cô đang nằm co quắp trên sàn nhà lạnh lẽo, hơi thở mỏng manh như tơ nhện. Sự giận dữ bùng nổ trong mắt hắn, hắn bước tới nhấc bổng cơ thể nhẹ bẫng của cô lên, ép cô phải nhìn vào mắt mình. Hắn gằn giọng hỏi cô đang muốn thách thức lòng kiên nhẫn của hắn đến bao giờ, nhưng đáp lại hắn chỉ là một cái nhìn trống rỗng, không một chút gợn sóng.
Tô Nhược khẽ cử động đôi môi khô khốc, nói bằng một giọng thều thào rằng nếu hắn không cho cô tự do, cô sẽ mang theo mạng sống này xuống mồ để hắn không còn gì mà sở hữu. Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của bạo quân họ Thẩm. Lần đầu tiên trong đời, kẻ cai trị cả thế giới ngầm cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ – không phải sợ kẻ thù, mà sợ rằng món đồ chơi duy nhất khiến hắn hứng thú sẽ thực sự tan biến ngay trước mắt mình. Hắn không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu ấy, trong khi một kế hoạch ép buộc mới bắt đầu hình thành trong tâm trí đen tối của hắn.