Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ ảm đạm đến nghẹt thở.
Tống Lam đứng bên cửa sổ sát đất của phòng nghị án, lặng lẽ nhìn những hạt mưa quất mạnh vào mặt kính. Trên bàn, bản án cô vừa tuyên vẫn còn nằm đó, mực in còn thơm mùi mới nhưng sức nặng của nó đủ để định đoạt mười năm thanh xuân của một con người. Cô thở hắt ra, đưa tay nới lỏng chiếc cúc trên cùng của chiếc áo sơ mi trắng được là ủi phẳng phiu. Sự chỉnh chu này đôi khi giống như một chiếc lồng kính, bảo vệ cô khỏi sự hỗn loạn của thế giới ngoài kia, nhưng cũng cô lập cô trong chính sự thanh sạch của mình.
Kim đồng hồ nhích dần sang con số tám. Tống Lam thu dọn hồ sơ, khoác lên mình chiếc măng-tô đen dài, che đi bóng dáng mảnh khảnh nhưng cứng cỏi.
Bãi đỗ xe của tòa án vắng lặng. Cô định lái xe về nhà, nhưng một linh tính kỳ lạ khiến cô chọn lối đi bộ xuyên qua con hẻm nhỏ dẫn ra phố chính – nơi có một tiệm thuốc tây mà cô cần ghé qua.
Con hẻm nhỏ tối tăm, hơi nước bốc lên từ mặt đường nhựa hôi hám, đối lập hoàn toàn với sự trang nghiêm của phòng xử án mà cô vừa rời khỏi. Đột nhiên, một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên sau những thùng gỗ cũ kỹ, lẫn trong tiếng mưa xối xả.
Tống Lam khựng lại. Lý trí của một thẩm phán bảo cô nên lùi bước và gọi cảnh sát. Nhưng đôi chân cô, có lẽ vì quá mệt mỏi với những quy tắc, lại dẫn cô tiến về phía bóng tối đó.
Trong góc khuất, một người đàn ông đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào bức tường bong tróc. Anh ta mặc một chiếc áo khoác da đen sũng nước, một tay ôm chặt lấy mạn sườn, máu tươi rỉ qua kẽ tay, hòa cùng nước mưa tạo thành một vệt đỏ thẫm trên mặt đất.
"Đừng lại gần."
Giọng nói ấy khàn đặc, mang theo sự đe dọa nhưng cũng đầy kiệt quệ. Tống Lam sững sờ. Dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ đầu hẻm, cô thấy một khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt hoang dại như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh ta không giống bất kỳ bị cáo nào cô từng gặp trên tòa. Ở anh ta có một sự nguy hiểm toát ra từ tận xương tủy, một thứ bản năng thuần túy của bóng đêm.
"Anh bị thương rất nặng," Tống Lam nghe thấy tiếng mình vang lên, bình tĩnh đến lạ lùng. Cô quỳ xuống, mặc kệ gấu váy đắt tiền chạm vào vũng nước bẩn.
Khương Dụ ngẩng đầu. Anh nhìn thấy một người đàn bà với khuôn mặt thanh tú, đôi kính gọng mảnh che đi sự sắc sảo của đôi mắt, và chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi đến chói mắt. Một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ từ cơ thể cô xộc vào mũi anh, át đi mùi máu và sự ẩm mốc của con hẻm.
"Cô không sợ tôi sao? Thưa thẩm phán?"
Khương Dụ nhếch môi cười, một nụ cười đầy châm chọc. Anh nhận ra cô. Buổi sáng hôm đó, từ sau cánh cửa bí mật của phòng dự thính, anh đã quan sát cô tuyên án với vẻ mặt lạnh lùng không một chút gợn sóng.
Tống Lam hơi khựng lại khi nghe danh xưng đó, nhưng bàn tay cô vẫn kiên quyết chạm vào vai anh để kiểm tra vết thương. Ngay khi lòng bàn tay cô tiếp xúc với lớp áo khoác da lạnh ngắt rồi chạm vào vùng da thịt nóng rực nơi cổ anh, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều rùng mình.
Làn da của anh thô ráp, săn chắc và chứa đựng một sức mạnh bùng nổ, hoàn toàn trái ngược với đôi bàn tay chỉ quen cầm bút và lật hồ sơ của cô. Sự va chạm này mang theo một cảm giác "cấm kỵ" ngay tức khắc. Cô là hiện thân của luật pháp, còn anh, ngay cả hơi thở cũng toát lên mùi vị của tội lỗi.
"Nếu tôi sợ, tôi đã không đứng đây," Tống Lam đáp, giọng cô hơi run nhưng không phải vì hãi hùng. Đó là sự kích động từ một thứ bản năng mà cô đã chôn vùi dưới lớp áo choàng thẩm phán quá lâu.
Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn tính bằng milimet. Trong bóng tối, Tống Lam có thể thấy lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi mỏng dính vào da. Sự nam tính hừng hực tỏa ra từ anh vây hãm lấy cô, khiến không khí trong con hẻm nhỏ trở nên ngột ngạt và nóng bỏng bất chấp cơn mưa lạnh giá ngoài kia.
Khương Dụ đưa bàn tay không dính máu lên, bất ngờ nắm lấy cổ tay cô. Sức mạnh từ những ngón tay chai sạn của anh khiến cô đau nhẹ, nhưng cũng khiến tim cô đập trật một nhịp.
"Giúp tôi, hoặc là rời đi ngay bây giờ. Nếu cô cứu một kẻ như tôi... cô sẽ không còn là một thẩm phán liêm chính nữa đâu."
Ánh mắt anh thiêu đốt cô, một sự mời gọi vào vực thẳm đầy mê hoặc. Tống Lam nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi tái đi vì mất máu của anh, rồi nhìn xuống bàn tay mình đang bị anh siết chặt.
Luật lệ và đạo đức trong đầu cô bắt đầu gào thét, nhưng nhịp đập nơi cổ tay cô lại đang hòa cùng nhịp tim cuồng loạn của kẻ đối diện. Cô biết, nếu đêm nay cô đưa anh đi, cô sẽ chính thức bước chân ra khỏi vùng sáng của mình.
"Im lặng đi," cô thì thầm, cúi thấp người hơn, để hơi thở của mình phả vào gương mặt đầy phong trần của anh. "Ở đây không có thẩm phán nào cả."
Và đó là giây phút bản án đầu tiên dành cho chính cuộc đời cô chính thức bắt đầu.