MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Lên Bản ÁnChương 2

Hôn Lên Bản Án

Chương 2

991 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe Lexus màu xám bạc lao đi trong màn mưa trắng xóa của thành phố. Bên trong không gian chật hẹp và kín mít, mùi nước hoa cao cấp hương hoa nhài của Tống Lam bị lấn át hoàn toàn bởi mùi sắt lạnh của máu và hơi ẩm từ cơ thể người đàn ông ngồi ghế phụ.

Khương Dụ tựa đầu vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn đường lướt qua cửa sổ. Thỉnh thoảng, một cơn đau co thắt khiến lồng ngực anh phập phồng dữ dội, kéo căng những thớ cơ săn chắc dưới lớp áo da sũng nước. Tống Lam siết chặt vô lăng, đôi bàn tay vốn luôn bình thản khi ký những bản án tử nay lại run rẩy nhẹ. Cô không đưa anh đến bệnh viện. Cô biết, với một kẻ như anh, bệnh viện còn nguy hiểm hơn cả vết đạn trên người.

Căn hộ của Tống Lam nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư yên tĩnh. Nó giống hệt chủ nhân của nó: tối giản, lạnh lùng với tông màu xám trắng và ngăn nắp đến mức cực đoan.

"Vào đi," cô thì thầm, vai cô trĩu nặng khi phải dìu anh bước qua cánh cửa.

Ngay khi vào bên trong, Khương Dụ gần như ngã quỵ xuống chiếc ghế sofa bằng da màu đen. Sự hiện diện của anh – một kẻ bụi bặm, mang hơi thở của đường phố và bạo lực – hoàn toàn phá vỡ sự tĩnh lặng thanh sạch của căn phòng. Tống Lam vội vàng đi lấy hộp y tế. khi quay lại, cô thấy anh đang loay hoay cởi bỏ chiếc áo khoác da.

"Để tôi giúp," cô nói, giọng khàn đi.

Cô quỳ xuống thảm, ngón tay chạm vào dây kéo áo của anh. Cảm giác lạnh ngắt của kim loại và sự nóng rực tỏa ra từ cơ thể Khương Dụ tạo nên một sự tương phản mãnh liệt. Khi lớp áo khoác và chiếc áo sơ mi đen mỏng manh được trút bỏ, Tống Lam hơi nín thở.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, cơ thể anh hiện ra như một tác phẩm điêu khắc thô ráp và đầy nam tính. Những múi cơ bụng rắn chắc, rãnh lưng sâu thẳm và đặc biệt là một hình xăm con sói đen kéo dài từ bắp tay trái lên đến tận xương quai xanh, ẩn hiện đầy bí ẩn. Một vết thương sâu hoắm bên mạn sườn vẫn đang rỉ máu, trông dữ tợn nhưng không thể che lấp đi sức quyến rũ hoang dại tỏa ra từ làn da ngăm đen của anh.

Tống Lam dùng bông gòn thấm cồn, nhẹ nhàng lau đi những vệt máu xung quanh vết thương. Mỗi lần bông chạm vào da, cơ bắp của Khương Dụ lại giật nảy lên, một phản ứng cơ thể thuần túy. Cô cố gắng giữ ánh mắt tập trung vào vết thương, nhưng hơi ấm và mùi hương nam tính hỗn tạp của anh cứ thế xâm lấn vào khứu giác, khiến tim cô đập trật nhịp.

"Cô đang làm việc này rất thành thạo," giọng Khương Dụ vang lên trên đỉnh đầu cô, trầm thấp và mang theo ý cười mỉa mai. "Có bao nhiêu 'tội đồ' đã được cô chăm sóc trong căn phòng này rồi?"

Tống Lam ngước nhìn anh, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được những tia máu trong đôi mắt sâu thẳm của anh. "Anh là người duy nhất."

Bàn tay Khương Dụ bất ngờ đưa lên, không phải để đẩy cô ra mà để nâng cằm cô lên. Những ngón tay thô ráp, đầy vết chai của một kẻ chuyên dùng vũ khí lướt nhẹ trên làn da mềm mại của nữ thẩm phán. Anh nhìn cô, ánh mắt như muốn lột trần mọi lớp vỏ bọc chỉnh chu thường ngày.

"Vậy thì cô càng nguy hiểm hơn tôi nghĩ đấy, Tống thẩm phán."

Hơi thở của anh phả vào môi cô, nồng nặc vị thuốc lá và sự thách thức. Tống Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một phần trong cô muốn đẩy anh ra và gọi cảnh sát để kết thúc sự điên rồ này, nhưng một phần khác – bản năng của một người phụ nữ bị kìm kẹp quá lâu trong các quy tắc – lại thôi thúc cô tiến gần hơn.

Ngón tay cô vô tình lướt qua hình xăm con sói trên ngực anh, cảm giác da thịt tiếp xúc trực tiếp khiến cả hai đều khựng lại. Không gian trong căn hộ bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng nhịp tim dồn dập của hai con người đang đứng ở hai đầu chiến tuyến của xã hội.

"Vết thương này cần phải khâu," cô nói, cố tìm lại chút lý trí cuối cùng dù giọng nói đã trở nên run rẩy.

Khương Dụ không đáp, anh chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của cô. Anh biết cô đang sợ hãi, nhưng anh cũng biết cô đang khao khát cái cảm giác tội lỗi này. Anh kéo cô sát lại hơn, để cơ thể mềm mại của cô chạm vào vòm ngực rắn rỏi của mình.

"Khâu đi," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng gầm nhẹ của mãnh thú. "Dùng sự dịu dàng của công lý mà khâu lại tâm hồn rách nát này của tôi xem."

Tống Lam cúi đầu, bắt đầu luồn kim qua làn da anh. Mỗi mũi kim là một lần cô tự tay đâm nát niềm tin vào những điều luật mà mình từng tôn thờ. Trong bóng tối của căn hộ, ánh sáng của công lý đã thực sự vụt tắt, nhường chỗ cho một thứ lửa âm ỉ bắt đầu bùng cháy giữa thẩm phán và tội đồ.