Mũi khâu cuối cùng thắt lại cũng là lúc mồ hôi trên trán Tống Lam rịn ra, thấm ướt mấy lọn tóc mai. Cô cắt chỉ bằng đôi tay vẫn còn hơi run. Khương Dụ không hề rên rỉ lấy một lời suốt quá trình đó, anh chỉ nghiến chặt răng, đôi mắt sâu hoắm dán chặt vào gương mặt tập trung của cô như muốn khảm sâu từng đường nét ấy vào tâm trí.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng mưa rơi đều đặn ngoài ban công. Khi nguy hiểm của vết thương qua đi, một thứ nguy hiểm khác—vô hình nhưng mãnh liệt hơn—bắt đầu trỗi dậy. Đó là sự hiện diện quá mức nam tính của một người đàn ông lạ trong không gian riêng tư nhất của cô.
"Anh cần được lau sạch và thay đồ," Tống Lam nói, tránh ánh nhìn của anh. "Máu và nước mưa sẽ khiến vết thương nhiễm trùng."
Cô đứng dậy, đi vào phòng ngủ và lấy ra một chiếc áo sơ mi nam màu xanh sẫm chưa hề bóc mác—một món quà định tặng người cũ nhưng chưa bao giờ được gửi đi. Khi cô quay lại, Khương Dụ đã tự mình đứng dậy, dáng người cao lớn của anh khiến căn phòng khách vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội.
"Phòng tắm ở đằng kia," cô chỉ tay, rồi ngập ngừng đưa chiếc áo cho anh.
Khương Dụ không nhận lấy chiếc áo ngay. Anh tiến bước về phía cô, bước chân hơi khập khiễng nhưng vẫn toát ra uy lực của một kẻ săn mồi. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, gần đến mức Tống Lam có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ vòm ngực trần của anh.
"Tại sao cô lại cứu tôi?" Giọng anh trầm thấp, như tiếng gầm nhẹ trong lồng ngực. "Cô biết rõ tôi là ai. Với vị trí của cô, chỉ cần một cú điện thoại, cô sẽ nhận được huy chương vì đã bắt được một 'con cá lớn' của giới ngầm."
Tống Lam ngẩng đầu, đôi mắt thẩm phán thường ngày vốn sắc sảo giờ đây lại mang một chút mờ mịt, hoang mang. "Tôi cũng không biết. Có lẽ vì trên phiên tòa, tôi chỉ thấy những tội danh. Còn ở con hẻm đó... tôi thấy một con người."
Khương Dụ bật cười, một tiếng cười khan khốc. Anh đưa bàn tay còn sạch lướt nhẹ qua vành tai cô, một hành động vừa vuốt ve vừa như đe dọa. "Lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ nhất trong thế giới của tôi. Và nó thường đi kèm với một cái giá rất đắt, thưa thẩm phán."
Anh nhận lấy chiếc áo, ngón tay cố tình lướt qua lòng bàn tay cô, để lại một cảm giác ngứa ngáy chạy dọc lên tận tim.
Mười lăm phút sau, Khương Dụ bước ra từ phòng tắm. Chiếc áo sơ mi xanh của cô dù rộng nhưng vẫn ôm sát lấy bờ vai rộng và vòm ngực dày của anh, vài chiếc cúc phía trên không cài, để lộ vết băng trắng xóa và một phần của hình xăm con sói đang nhe nanh. Anh trông sạch sẽ hơn, nhưng sự hoang dã thì không cách nào giấu đi được.
Anh ngồi xuống sofa, thản nhiên lấy một điếu thuốc lá từ túi quần áo khoác cũ đã ướt sũng ra, nhưng rồi lại nhìn quanh căn phòng sạch sẽ của cô rồi dừng lại.
"Ở đây không được hút thuốc," Tống Lam nhắc nhở, cô đang đứng ở bếp pha một tách trà nóng để trấn tĩnh bản thân.
"Tôi biết. Quy tắc của thẩm phán," Khương Dụ cất điếu thuốc, mắt anh quan sát căn hộ. "Mọi thứ ở đây đều hoàn hảo đến mức giả tạo. Cô không thấy mệt sao? Khi lúc nào cũng phải sống như một thước phim đã được biên tập kỹ lưỡng?"
Tống Lam đặt tách trà xuống bàn, ngồi đối diện với anh, giữ một khoảng cách an toàn nhưng đôi mắt lại không thể rời khỏi những chuyển động của anh. "Đó là cách tôi giữ cho thế giới này không bị đảo lộn."
"Thế giới của cô đã đảo lộn ngay khi cô đưa tôi lên xe rồi," Khương Dụ vươn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách. Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trong đôi mắt anh một thứ ánh sáng sắc lạnh. "Sự im lặng của cô đêm nay là một sự phản bội với công lý mà cô thờ phụng. Giờ đây, cô và tôi... chúng ta cùng một phe rồi."
Tống Lam cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Lời anh nói như một bản án không thể chối cãi. Cô đã bước chân qua ranh giới, và cái cảm giác tội lỗi này không hề khiến cô sợ hãi như cô tưởng, trái lại, nó mang đến một sự kích thích điên rồ mà cô chưa từng nếm trải.
"Anh muốn gì?" cô thì thầm.
"Một sự thỏa thuận," Khương Dụ nói, giọng anh trở nên nghiêm trọng. "Tôi cần ở lại đây cho đến khi trời sáng. Đổi lại, tôi sẽ nợ cô một mạng. Và sự im lặng giữa hai ta... sẽ là bí mật gợi cảm nhất mà cô từng có."
Anh đưa tay ra, nhưng không phải để bắt tay. Anh nắm lấy bàn tay cô, chậm rãi đặt một nụ hôn lên những đầu ngón tay còn vương mùi thuốc sát trùng. Cái chạm môi nóng bỏng và đầy khiêu khích khiến Tống Lam run rẩy.
Đêm đó, mưa vẫn không ngừng rơi. Trong căn hộ cao tầng, một thẩm phán liêm chính và một kẻ dọn dẹp thế giới ngầm cùng chia nhau sự im lặng đắt giá nhất cuộc đời họ. Tống Lam biết, từ khoảnh khắc này, cô không chỉ cứu một mạng người, mà cô đã tự mở ra cánh cửa dẫn mình vào vực thẳm.