MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Lên Bản ÁnChương 4

Hôn Lên Bản Án

Chương 4

1,074 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng mờ mịt của buổi sớm mai len lỏi qua khe rèm, không đủ để làm ấm căn phòng khách đang chìm trong bầu không khí đặc quánh. Tống Lam giật mình tỉnh giấc trên chiếc ghế bành đối diện sofa. Cô không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, nhưng khi mở mắt ra, thứ đầu tiên cô thấy là bóng lưng trần rộng lớn của Khương Dụ đang đứng bên cửa sổ.

Anh đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi xanh đêm qua, có lẽ vì nó làm vướng víu vết thương. Dưới ánh sáng xám xịt của ngày mưa, những vết sẹo cũ trên lưng anh hiện lên như một bản đồ về những trận chiến sinh tử. Anh đứng đó, bất động và cảnh giác như một con sói đang đánh hơi thấy hiểm nguy.

"Anh nên nằm nghỉ," Tống Lam lên tiếng, giọng cô khàn đặc sau một đêm không yên giấc.

Khương Dụ không quay đầu lại, giọng anh thấp xuống như tiếng gió rít qua khe cửa: "Có chuột bò vào vườn nhà cô rồi, thưa thẩm phán."

Tống Lam hơi khựng lại, sự mơ màng biến mất ngay lập tức. Cô đứng dậy, đi đến bên cạnh anh. Nhìn xuống dưới sân chung cư, qua màn mưa lờ mờ, cô thấy một chiếc xe bán tải đen không biển số đang đỗ ở góc khuất. Hai gã đàn ông mặc áo khoác sụp mũ đang đứng hút thuốc, nhưng ánh mắt bọn chúng liên tục quét qua các tầng lầu.

"Bọn chúng tìm anh?" Cô hỏi, tim bắt đầu đập nhanh.

"Chúng tìm 'vật chứng' còn sót lại từ đêm qua," Khương Dụ quay lại, ánh mắt anh lạnh lẽo nhưng khi lướt qua gương mặt lo lắng của cô, nó bỗng mềm đi một chút. "Hoặc là tìm kẻ đã mang vật chứng đó đi."

Anh tiến về phía cô, bàn tay thô ráp đặt lên vai cô, hơi ép cô lùi lại phía sau bức tường. Khoảng cách quá gần khiến Tống Lam ngửi thấy mùi gỗ đàn hương từ bánh xà phòng của mình hòa lẫn với mùi vị phong trần đặc trưng của anh. Một sự kết hợp lạ lùng, vừa sạch sẽ vừa nguy hiểm.

"Cô ở yên đây. Đừng đứng gần cửa sổ," Khương Dụ ra lệnh. Giọng nói của anh không còn là sự khiêu khích nữa, mà là bản năng bảo vệ của một kẻ dã thú dành cho người đã cứu mạng mình.

"Anh định làm gì? Anh đang bị thương!" Tống Lam níu lấy cánh tay anh. Làn da anh nóng rực, và cô có thể cảm nhận được những khối cơ bắp đang gồng lên sẵn sàng cho một cuộc đi săn.

Khương Dụ nhìn xuống bàn tay nhỏ bé, trắng ngần đang nắm lấy tay mình. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút ấm áp: "Trong thế giới của tôi, vết thương chỉ làm con thú thêm điên cuồng thôi. Cô ở lại đây, đóng chặt cửa. Dù nghe thấy bất cứ tiếng động gì, tuyệt đối không được ra ngoài."

Trước khi Tống Lam kịp phản ứng, anh đã cầm lấy chiếc áo khoác da vẫn còn hơi ẩm, khoác lên vai rồi biến mất sau cánh cửa căn hộ với những bước chân không tiếng động.

Tống Lam đứng lặng giữa phòng khách sang trọng, đôi bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ da thịt anh. Cô là một thẩm phán, cô nên cầm điện thoại lên và gọi cho cảnh sát khu vực. Đó là quy trình, là luật pháp, là sự an toàn mà cô đã được học. Nhưng ngón tay cô dừng lại trước màn hình điện thoại. Nếu cảnh sát đến, Khương Dụ sẽ bị bắt. Và cô – người đại diện cho công lý – sẽ phải giải trình thế nào về việc chứa chấp một kẻ dọn dẹp trong nhà mình suốt đêm qua?

Mười phút trôi qua dài như một thế kỷ. Bỗng nhiên, từ dưới sân vọng lên một tiếng va chạm đục ngầu, sau đó là tiếng động cơ xe rít lên rồi lịm tắt.

Tống Lam không kiềm chế được nữa, cô lao ra ban công. Qua màn mưa che khuất tầm nhìn, cô thấy bóng một dáng người cao lớn đang đứng hiên ngang giữa hai gã đàn ông nằm gục dưới đất. Khương Dụ đứng đó, mưa dội xuống làm ướt sũng mái tóc đen, anh không dùng súng, chỉ bằng đôi tay trần và sự tàn nhẫn của mình để kết thúc cuộc đối đầu.

Anh ngẩng đầu lên. Dù cách xa hàng chục mét, Tống Lam vẫn cảm thấy ánh mắt của anh đang găm chặt vào mình. Một ánh mắt đầy sát khí, nhưng cũng đầy sự chiếm hữu. Anh không rời đi ngay, anh đứng đó cho đến khi chắc chắn rằng không còn mối đe dọa nào khác xung quanh căn hộ của cô.

Khi Khương Dụ quay trở lại căn phòng, hơi lạnh của nước mưa theo anh tràn vào. Anh hơi thở dốc, vết thương bên mạn sườn lại bắt đầu thấm máu ra lớp băng trắng. Tống Lam không nói lời nào, cô lao đến, nhưng thay vì mắng nhiếc sự liều lĩnh của anh, cô lại ôm lấy anh.

Cái ôm này không có sự tính toán, chỉ có sự sợ hãi và một niềm khao khát hoang dại được che chở. Khương Dụ khựng lại một giây, rồi bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy thắt lưng cô, kéo cô vào lòng mình. Lớp áo sơ mi mỏng manh của cô ướt đẫm bởi nước mưa từ người anh, khiến sự tiếp xúc giữa hai cơ thể trở nên chân thực hơn bao giờ hết.

"Cô thấy chưa, thưa thẩm phán?" Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc và đầy ma lực. "Tôi đã mang máu về đến tận cửa nhà cô rồi. Cô vẫn muốn cứu tôi chứ?"

Tống Lam ngẩng mặt lên, đôi mắt cô lấp lánh hơi nước. Cô không trả lời bằng lời nói, mà bằng cách kiễng chân lên, đặt một nụ hôn vụng về nhưng đầy quyết liệt lên đôi môi mang vị mặn của nước mưa và vị sắt của máu.

Đó không chỉ là một nụ hôn, đó là lời tuyên thệ chính thức rằng cô đã sẵn sàng từ bỏ ánh sáng để đi cùng anh vào bóng tối.