MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Lên Bản ÁnChương 5

Hôn Lên Bản Án

Chương 5

1,069 từ · ~6 phút đọc

Tiếng chuông báo thức vang lên lúc bảy giờ sáng giống như một nhát dao cắt đứt bầu không khí ám muội trong căn hộ. Tống Lam giật mình rời khỏi lồng ngực ấm áp của Khương Dụ. Cảm giác hối lỗi và sự hưng phấn cấm kỵ đan xen khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô nhìn xuống bộ đồ ngủ xộc xệch, rồi nhìn sang người đàn ông đang thản nhiên tựa lưng vào thành giường, đôi mắt anh rực cháy sự đắc thắng của một kẻ vừa chiếm lĩnh được một vùng đất mới.

"Tôi phải đi làm," Tống Lam nói, giọng cô run rẩy khi cố tìm lại chiếc kính trên bàn trang điểm.

"Để tôi đoán nhé, cô sẽ lại đeo lên chiếc mặt nạ thẩm phán, ngồi trên bục cao và nói về đạo đức?" Khương Dụ cười thấp, giọng nói khàn khàn đặc trưng của buổi sớm mai. Anh không hề có ý định che đậy cơ thể đầy vết tích của mình, cứ thế phô bày sự hoang dại giữa căn phòng vốn dĩ chỉ dành cho sự thanh khiết.

Tống Lam không đáp. Cô lao vào phòng tắm, xả nước lạnh để dập tắt những dư vị nóng bỏng của nụ hôn đêm qua. Cô đứng trước gương, dùng phấn nền che đi vệt đỏ mờ nhạt nơi cổ—dấu vết mà Khương Dụ đã cố tình để lại như một cách đánh dấu lãnh thổ.

Tám giờ ba mươi phút sáng, Tống Lam bước vào tòa án. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe lạnh lùng và dứt khoát như mọi ngày. Tuy nhiên, hôm nay cô cảm thấy những ánh mắt của đồng nghiệp dường như đang soi mói mình nhiều hơn thường lệ.

"Chào Thẩm phán Tống, sắc mặt cô hôm nay không được tốt lắm?"

Trần Hùng, một công tố viên sắc sảo và cũng là người theo đuổi cô bấy lâu, chặn cô lại ở hành lang. Anh ta đưa mắt nhìn kỹ vào đôi mắt có chút quầng thâm của cô, rồi dừng lại ở chiếc áo sơ mi cài kín cổng cao tường một cách bất thường.

"Tôi chỉ hơi thiếu ngủ thôi, cảm ơn Công tố viên Trần," Tống Lam giữ giọng bình thản, nhưng nhịp tim cô tăng tốc khi thấy gã nhìn xuống bàn tay cô—nơi vẫn còn một vết xước nhỏ do chiếc khóa áo của Khương Dụ gây ra đêm qua.

"Vụ án của băng nhóm 'Hắc Long' đang đi đến hồi kết. Tôi hy vọng cô sẽ không để bất cứ điều gì làm xao nhãng trong phiên tranh tụng sắp tới," Hùng nói, giọng đầy ẩn ý. "Đêm qua khu chung cư của cô có biến động, cảnh sát tìm thấy một chiếc xe bị bỏ lại với vết máu. Cô không nghe thấy gì chứ?"

Tống Lam cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô siết chặt tập hồ sơ trong tay, đầu ngón tay trắng bệch. "Tôi ngủ rất say. Không nghe thấy gì cả."

Cô bước nhanh về phòng làm việc, đóng sầm cửa lại và tựa lưng vào đó thở dốc. Điện thoại trong túi xách rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:

“Chuột đã bị dọn sạch. Nhưng mèo bắt đầu đánh hơi thấy rồi. Tan làm, đừng về nhà. Chờ tôi ở tầng hầm B3 trung tâm thương mại cũ. Đừng để ai đuôi.”

Mùi gỗ đàn hương dường như vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay cô, nhắc nhở rằng mọi thứ không phải là một giấc mơ điên rồ. Tống Lam nhìn bản án trên bàn xử, rồi nhìn vào tin nhắn trong điện thoại. Cô nhận ra mình không còn có thể quay lại cuộc sống bình lặng trước kia.

Buổi chiều hôm đó, phiên tòa diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Tống Lam ngồi trên bục cao, đối mặt với những bị cáo xăm trổ, những kẻ mà trước đây cô chỉ nhìn bằng sự ghê tởm. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhìn vào đôi bàn tay bị còng của họ, cô lại nhớ đến bàn tay thô ráp của Khương Dụ đã vuốt ve mình đêm qua. Sự giao thoa giữa thiện và ác, giữa người thực thi công lý và kẻ tội đồ bắt đầu khiến cán cân trong lòng cô nghiêng ngả.

Khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu buông xuống thành phố, Tống Lam lén lút rời khỏi tòa án bằng lối thoát hiểm. Cô rẽ qua những con phố đông đúc, thay đổi taxi hai lần trước khi đi bộ xuống tầng hầm B3 vắng lặng của một trung tâm thương mại đã bỏ hoang từ lâu.

Trong bóng tối âm u, mùi khói thuốc lá quen thuộc bay đến. Một bóng người cao lớn tách ra từ cột bê tông, nhanh như chớp kéo cô vào khoảng tối phía sau một chiếc xe tải cũ.

"Cô đến muộn 2 phút," Khương Dụ thì thầm, bàn tay anh khóa chặt thắt lưng cô, ép sát cơ thể cô vào lồng ngực rắn chắc của mình.

"Anh điên rồi," Tống Lam thở hổn hển, nhịp tim cô đập loạn xạ vì sợ hãi lẫn kích thích. "Trần Hùng đang nghi ngờ tôi. Anh không nên xuất hiện ở đây."

"Hắn ta nghi ngờ vì hắn thèm muốn cô," Khương Dụ gằn giọng, một sự ghen tuông nguyên thủy hiện rõ trong mắt anh. Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô. "Nhưng hắn sẽ không bao giờ có được bí mật này của chúng ta. Từ giờ, cô không về nhà nữa. Tôi đã chuẩn bị một nơi... chỉ dành cho tôi và cô."

Khương Dụ lấy ra một chiếc khăn lụa đen, chậm rãi buộc lên mắt cô. Tầm nhìn bị che khuất khiến các giác quan khác của Tống Lam trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh, cảm giác da thịt tiếp xúc qua lớp vải mỏng và sự rung động từ giọng nói của anh.

"Đi đâu?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Đến nơi mà công lý của cô không với tới được," Khương Dụ nói, rồi bế thốc cô lên.

Vỏ bọc hoàn hảo của nữ thẩm phán chính thức vỡ tan. Đêm nay, cô không còn là người phán xử, cô chỉ là một người đàn bà đang lao mình vào vực thẳm của một tội đồ.