Chiếc khăn lụa đen mềm mại che khuất tầm nhìn, khiến mọi âm thanh và mùi vị đối với Tống Lam đều trở nên phóng đại một cách lạ kỳ. Cô cảm nhận được hơi lạnh của tầng hầm vắng vẻ dần bị thay thế bởi không khí ấm áp và mùi gỗ thông khô ráo. Tiếng bước chân của Khương Dụ vang lên đều đặn, vững chãi, mỗi nhịp chân đều truyền qua lồng ngực anh vào cơ thể cô một sự rung động âm ỉ.
"Đến nơi rồi."
Khương Dụ đặt cô xuống. Đôi chân Tống Lam chạm vào một lớp thảm dày và êm ái. Anh đứng phía sau, từ tốn cởi bỏ nút thắt của chiếc khăn lụa. Khi miếng vải rơi xuống, Tống Lam phải mất vài giây để mắt mình thích nghi với ánh sáng vàng mờ ảo phát ra từ những ngọn nến thơm đặt rải rác.
Đây không phải là một căn hầm tối tăm, ẩm thấp như cô tưởng. Đó là một gác mái bí mật của một tòa nhà cổ, được thiết kế theo phong cách công nghiệp với tường gạch thô và những ô cửa kính tròn nhìn ra phía dòng sông lấp lánh ánh đèn thành phố. Ở giữa phòng là một chiếc giường lớn phủ ga trải giường bằng lụa màu rượu vang, xung quanh là những giá sách cũ kỹ và một vài chai rượu mạnh đặt trên bàn gỗ.
"Đây là nơi ẩn náu của tôi mỗi khi thế giới ngoài kia muốn lấy mạng tôi," Khương Dụ bước đến từ phía sau, bàn tay anh đặt lên đôi vai đang cứng đờ của cô, chậm rãi bóp nhẹ để giúp cô thư giãn. "Và bây giờ, nó là của cô."
Tống Lam quay người lại, lưng tựa vào chiếc bàn gỗ, ánh mắt cô va chạm với cái nhìn đầy thiêu đốt của anh. "Anh đưa tôi đến đây không chỉ để trốn cảnh sát, đúng không?"
Khương Dụ không trả lời ngay. Anh tiến lại gần, một tay chống xuống bàn, bao vây cô trong không gian chật hẹp giữa cơ thể mình và mặt gỗ lạnh. Anh dùng ngón tay cái lướt qua làn da môi dưới của cô, một hành động đầy tính mơn trớn và chiếm hữu.
"Thẩm phán Tống, cô đã bao giờ tự hỏi cảm giác khi phá bỏ một điều luật thực sự là thế nào chưa?" Giọng anh trầm xuống, khàn đặc như sương mù. "Không phải trên giấy tờ, mà là trong chính cơ thể cô."
Tống Lam cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp. Chiếc sơ mi công sở của cô vốn dĩ rất chỉnh chu, nhưng dưới ánh mắt của Khương Dụ, cô thấy mình như đang đứng trần trụi. Anh bắt đầu nới lỏng chiếc cà vạt lụa mỏng trên cổ cô—thứ vốn là biểu tượng cho sự nghiêm túc của một nữ thẩm phán.
"Đêm nay, không có luật pháp, không có tòa án, cũng không có người bị hại nào cả," Khương Dụ thì thầm, môi anh lướt nhẹ dọc theo đường xương hàm của cô, dừng lại ở nơi nhịp mạch đang đập loạn xạ. "Chỉ có tôi, một kẻ tội đồ đang khao khát được cô phán xét... bằng sự cuồng nhiệt của cô."
Sự va chạm giữa làn da thô ráp của anh và sự mịn màng của cô tạo nên một phản ứng hóa học bùng nổ. Tống Lam không còn muốn đẩy anh ra nữa. Cô đưa tay lên, những ngón tay thon dài đan vào mái tóc hơi ẩm của anh, kéo anh sát lại hơn. Sự tương phản giữa bộ đồ công sở nghiêm chỉnh của cô và vẻ ngoài hoang dại, bán khỏa thân của anh tạo nên một sự kích thích thị giác cực hạn.
Khương Dụ bế thốc cô lên bàn gỗ, những chai rượu trên bàn bị xô lệch, tạo nên tiếng loảng xoảng khô khốc. Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không còn mang vị máu như đêm trước, mà mang vị nồng cháy của rượu và sự khao khát bị kìm nén bấy lâu.
Lớp áo sơ mi trắng cuối cùng cũng bị rũ bỏ, để lộ bờ vai trần mảnh dẻ dưới ánh nến lập lòe. Trong không gian bí mật này, Tống Lam cảm thấy mọi xiềng xích của đạo đức và trách nhiệm đều tan biến. Cô không còn quan tâm đến danh tiếng hay sự nghiệp, cô chỉ cảm nhận được bàn tay nóng rực của Khương Dụ đang di chuyển trên cơ thể mình, đánh thức những bản năng nguyên thủy nhất mà cô từng cố tình chôn giấu.
"Em có hối hận không?" Khương Dụ dừng lại một giây, nhìn sâu vào đôi mắt đầy sương khói của cô.
Tống Lam vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống, hơi thở cô phả vào tai anh đầy mê hoặc: "Nếu đây là một cái bẫy, tôi nguyện ý là người bị giam cầm."
Tiếng mưa lại bắt đầu rơi ngoài cửa sổ tròn, nhưng bên trong gác mái, ngọn lửa của sự cấm kỵ đã thực sự bùng phát. Đêm đó, vị thẩm phán liêm chính đã chính thức phạm vào điều luật quan trọng nhất của đời mình: Yêu một kẻ không bao giờ nên yêu.