MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Lên Bản ÁnChương 7

Hôn Lên Bản Án

Chương 7

906 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng ban mai rọi qua ô cửa kính tròn của căn gác mái không hề mang đến cảm giác ấm áp, nó giống như một tia laser rạch tan bầu không khí nồng nàn còn vương lại từ đêm qua.

Tống Lam thức giấc, cảm giác đầu tiên là sự rát nhẹ nơi bờ vai và mùi gỗ thông đặc quánh trong lồng ngực. Cô xoay người, thấy Khương Dụ đã dậy từ lúc nào. Anh ngồi bên mép giường, tấm lưng rộng lớn phủ đầy những vết sẹo và hình xăm đang hơi cúi xuống khi anh kiểm tra khẩu súng ngắn màu đen bạc—một thứ vũ khí lạnh lẽo lạc lõng giữa căn phòng lãng mạn.

Sự đối lập giữa sự cuồng nhiệt đêm qua và hiện thực tàn khốc của sáng nay khiến Tống Lam thấy lồng ngực thắt lại. Cô kéo tấm chăn lụa che đi cơ thể mình, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc:

"Anh định đi sao?"

Khương Dụ quay đầu lại. Ánh mắt anh không còn vẻ dịu dàng cuồng dại của đêm qua, mà đã trở lại sự sắc lạnh của một kẻ dọn dẹp chuyên nghiệp. Anh bước lại gần giường, quỳ một chân xuống và đưa bàn tay thô ráp vuốt ve gương mặt cô.

"Thế giới của tôi không cho phép bình minh kéo dài, Lam," anh gọi tên cô bằng giọng trầm đục. "Trần Hùng và cảnh sát đang siết chặt vòng vây quanh khu này. Chiếc xe đêm qua là của băng 'Hắc Long', bọn chúng sẽ không để yên cho kẻ đã cứu tôi."

Tống Lam ngồi bật dậy, mặc kệ tấm chăn trượt xuống. "Tôi có thể giúp anh. Với tư cách là thẩm phán, tôi có quyền truy cập vào các hồ sơ theo dõi..."

"Không!" Khương Dụ gắt nhẹ, ngón tay anh ấn lên môi cô để ngăn những lời tiếp theo. "Em đã nhúng chàm quá đủ rồi. Đừng biến mình thành một tội đồ thực sự. Đêm nay, em phải quay về tòa án, phải là một Tống thẩm phán cao ngạo và sạch sẽ. Mọi dấu vết về tôi, tôi sẽ tự xóa sạch."

Anh đứng dậy, nhanh chóng mặc chiếc áo khoác da. Sự dứt khoát của anh khiến Tống Lam cảm thấy mình vừa bị đẩy ra khỏi thiên đường mà chính anh đã đưa cô vào. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ—không phải sợ bị bắt, mà sợ rằng một khi anh bước ra khỏi cánh cửa kia, cô sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Tống Lam bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo. Cô đi tới phía sau, vòng tay ôm lấy thắt lưng anh, áp mặt vào tấm lưng vững chãi. "Ít nhất hãy cho tôi biết anh sẽ đi đâu."

Khương Dụ khựng lại, hơi thở anh nặng nề. Anh xoay người lại, nâng khuôn mặt cô lên, nụ hôn nồng cháy nhưng ngắn ngủi đặt lên trán cô. "Chỗ nào có bóng tối, chỗ đó có tôi. Nhưng Lam, từ giờ trở đi, mỗi phiên tòa em xử, hãy nhớ rằng... em cũng đang xử chính trái tim mình."

Anh để lại trên bàn một mảnh giấy nhỏ có ghi một dãy số lạ rồi biến mất vào lối thoát hiểm phía sau căn gác mái.

Tống Lam đứng lặng giữa căn phòng giờ đây chỉ còn lại mùi thuốc lá nhạt dần. Cô nhanh chóng thu dọn, mặc lại bộ đồ công sở đã nhăn nhúm. Khi cô bước ra khỏi tòa nhà cổ, gió lạnh thổi tạt vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Chín giờ sáng, Tống Lam có mặt tại tòa văn phòng. Cô bước vào với phong thái điềm tĩnh thường lệ, nhưng ngay khi bước đến bàn làm việc, cô thấy Trần Hùng đang đứng đó, tay cầm một tập hồ sơ đỏ.

"Thẩm phán Tống, có một tin tức tôi nghĩ cô sẽ quan tâm," Hùng nói, ánh mắt anh ta soi mói từng biểu cảm trên mặt cô. "Cảnh sát vừa phát hiện một thi thể trong con hẻm gần chung cư của cô. Kẻ đó là tay sai của Khương Dụ. Và thú vị hơn là, chúng tôi tìm thấy một chiếc khuy măng sét bằng bạc ở gần đó... trông rất giống bộ cô thường đeo."

Tim Tống Lam như ngừng đập. Cô đưa tay chạm vào tay áo mình—một chiếc khuy đã biến mất từ lúc nào. Sự hoảng loạn dâng lên, nhưng cô vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện.

"Đó có lẽ là sự trùng hợp, Công tố viên Trần. Trên thế giới này có hàng vạn chiếc khuy như thế."

"Có lẽ vậy," Hùng nhếch môi, áp sát lại gần cô, mùi nước hoa rẻ tiền của anh ta khiến cô thấy buồn nôn khi so với mùi gỗ đàn hương của Khương Dụ. "Nhưng nếu tôi tìm thấy DNA của cô trên người hắn, hay DNA của hắn trong nhà cô... thì đó không còn là trùng hợp nữa, đúng không?"

Bản án đầu tiên mà Tống Lam phải đối mặt không phải ở công đường, mà chính là sự đe dọa từ thực tại đang vây lấy cô. Cô biết, cuộc chơi giữa ánh sáng và bóng tối giờ đây đã trở thành một canh bạc mà cái giá phải trả chính là tự do của cả hai.