MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Lên Bản ÁnChương 8

Hôn Lên Bản Án

Chương 8

909 từ · ~5 phút đọc

Không khí trong phòng làm việc của Tống Lam đông đặc lại như một khối băng. Trần Hùng không vội vã, hắn thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, đặt tập hồ sơ đỏ lên bàn—thứ mà lúc này đây đối với Lam chẳng khác nào một lưỡi dao đang kề sát cổ.

"Cô không định mời tôi ngồi sao, thẩm phán?" Hùng mỉm cười, nụ cười của một kẻ thù đã nắm thóp được con mồi.

Tống Lam chậm rãi ngồi xuống, đôi tay đan chặt vào nhau đặt trên bàn để che đi sự run rẩy vô hình. "Tôi đang bận, Công tố viên Trần. Nếu anh đến đây chỉ để nói về một chiếc khuy áo rơi vãi đâu đó trên đường phố, tôi e là chúng ta đang lãng phí thời gian của Nhà nước."

"Thời gian của Nhà nước luôn quý giá, nhưng danh dự của một thẩm phán còn quý giá hơn." Hùng đẩy tập hồ sơ về phía cô, bên trong là tấm ảnh chụp hiện trường con hẻm đêm qua—nơi cô đã cứu Khương Dụ. "Chiếc khuy măng sét đó có khắc chữ cái 'L'. Tôi nhớ không lầm, đó là món quà cô tự thưởng cho mình khi nhậm chức?"

Tống Lam nhìn lướt qua tấm ảnh. Trí não của một người hành pháp giúp cô lấy lại sự lạnh lùng trong tích tắc. "Đúng là của tôi. Đêm qua tôi đi bộ về qua lối đó và bị vấp ngã, có lẽ nó đã rơi lúc ấy. Việc một người dân đi ngang qua hiện trường trước khi vụ án xảy ra không phải là tội, đúng không công tố viên?"

Trần Hùng nheo mắt. Hắn không ngờ cô lại thừa nhận nhanh đến thế. Sự thừa nhận thẳng thắn này là cách tốt nhất để triệt tiêu mọi suy đoán về sự lén lút. Hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc của cô, dừng lại ngay phía sau lưng Lam.

"Một lời giải thích hoàn hảo," Hùng cúi xuống, giọng nói phả sát vào gáy cô, khiến Lam cảm thấy một sự ghê tởm cuộn trào. "Nhưng còn vết đỏ trên cổ cô thì sao? Đêm qua cô vấp ngã... và bị một 'hòn đá' hôn lên cổ mình à?"

Tống Lam cứng đờ người. Cô quên mất rằng chiếc khăn lụa công sở đã hơi xê dịch. Sự sỉ nhục từ ánh mắt soi mói của Hùng khiến cô cảm thấy nghẹt thở, nhưng cũng chính lúc đó, hình ảnh Khương Dụ hiện lên trong đầu—mạnh mẽ, ngông cuồng và bảo bọc. Cô lấy lại bình tĩnh, khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi, quay lại nhìn thẳng vào mắt Hùng.

"Đó là chuyện riêng tư của tôi. Và tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo đời sống tình cảm của mình với văn phòng công tố."

"Tình cảm? Với ai? Một kẻ nặc danh? Hay là... kẻ mà tôi đang truy đuổi?" Hùng gằn giọng, sự ghen tuông của một kẻ bị từ chối bấy lâu nay bộc phát. "Nếu tôi biết cô đang che giấu cho gã đó, tôi sẽ đích thân tống cô vào phòng giam nằm ngay cạnh hắn."

"Vậy thì hãy tìm bằng chứng đi, đừng dùng những lời đe dọa rẻ tiền," Tống Lam lạnh lùng đáp trả.

Hùng hừ lạnh một tiếng, cầm tập hồ sơ rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Ngay khi cánh cửa đóng lại, Tống Lam đổ gục xuống bàn, hơi thở dồn dập. Cô biết mình vừa thoát khỏi một nước cờ, nhưng trận đấu chỉ mới bắt đầu. Hùng sẽ không dừng lại ở đó. Hắn sẽ xin lệnh khám xét hoặc theo dõi điện thoại của cô.

Cô sực nhớ đến dãy số mà Khương Dụ để lại.

Tống Lam rời tòa án vào giờ nghỉ trưa, cô đi vào một bốt điện thoại công cộng cũ kỹ ở góc phố, nơi không có camera giám sát. Ngón tay cô run rẩy bấm từng con số. Tiếng tút dài kéo dài khiến tim cô treo ngược lên cành cây.

"Nghe đây."

Giọng nói trầm đục, mang theo tiếng gió rít của Khương Dụ vang lên ở đầu dây bên kia khiến nước mắt Lam suýt chút nữa trào ra.

"Là tôi," cô thì thầm. "Trần Hùng đã tìm thấy chiếc khuy áo. Hắn đang nghi ngờ tôi và bắt đầu theo dõi. Đừng tìm tôi, cũng đừng gọi vào số riêng. Hắn đang phát điên vì muốn bắt anh... và hủy hoại tôi."

Đầu dây bên kia im lặng một giây. Sau đó là tiếng cười nhẹ, ngông cuồng của Khương Dụ. "Hắn muốn bắt tôi? Để hắn thử xem. Lam, nghe này. Từ giờ đến khi tôi xử lý xong mọi chuyện, đừng tin bất kỳ ai ở tòa án. Chiều nay sẽ có một gói quà gửi đến nhà em, hãy nhận nó. Đó là 'lá bài' để em đối phó với Trần Hùng."

"Khương Dụ, anh đừng làm gì dại dột..."

"Ngủ ngon nhé, thẩm phán của tôi."

Tiếng tút tút khô khốc vang lên. Tống Lam đứng lặng trong bốt điện thoại, mùi rêu mốc và hơi ẩm của đường phố vây quanh. Cô không biết mình đang cứu anh hay đang tự đào hố chôn mình, nhưng có một điều cô chắc chắn: Cô đã không còn có thể đứng trên bục cao để phán xét bất kỳ ai nữa, vì chính cô đã chọn trở thành đồng lõa của bóng tối.