MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Lên Bản ÁnChương 9

Hôn Lên Bản Án

Chương 9

1,073 từ · ~6 phút đọc

Chiều muộn, bầu trời thành phố bị nhuộm bởi một màu tím thẫm rợn người. Tống Lam trở về nhà với tâm trạng nặng nề, mỗi bước đi trong hành lang chung cư đều khiến cô giật mình vì tiếng vang của chính mình. Đúng như lời Khương Dụ nói, một gói bưu phẩm bọc bằng giấy xi măng đơn giản đã nằm ngay ngắn trước cửa căn hộ.

Bên trong không phải là hoa, cũng không phải là món quà xa xỉ. Đó là một chiếc USB màu đen và một xấp ảnh cũ kỹ.

Khi Tống Lam cắm chiếc USB vào máy tính, tay cô cứng đờ. Những tệp tin hiện ra không phải là bằng chứng phạm tội của Khương Dụ, mà là những đoạn ghi âm và hình ảnh về Trần Hùng. Hóa ra, vị công tố viên liêm khiết luôn miệng nói về đạo đức lại là kẻ đứng sau bảo kê cho các sòng bài lậu của băng đối thủ với Khương Dụ. Những bức ảnh chụp Hùng đang nhận những vali tiền từ những kẻ xăm trổ đầy mình trong những hộp đêm mờ ám hiện lên rõ mồn một.

"Thì ra đây là cách anh tồn tại..." Tống Lam thầm thì, hơi thở cô run rẩy. Khương Dụ không chỉ là một kẻ dọn dẹp, hắn là một kẻ nắm giữ bí mật. Hắn đã trao cho cô một thứ vũ khí chết người để cô tự bảo vệ mình, hoặc để cô cùng hắn lún sâu hơn vào vũng bùn này.

Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, phá tan sự im lặng đáng sợ.

Tống Lam nhanh chóng rút USB, giấu xấp ảnh xuống dưới gối sofa. Qua mắt mèo trên cửa, cô thấy gương mặt hầm hố của Trần Hùng. Hắn không đi một mình, phía sau là hai nhân viên thực thi pháp luật.

"Thẩm phán Tống, mở cửa. Chúng tôi có lệnh khám xét khẩn cấp," giọng Hùng vang lên đầy đắc thắng.

Tống Lam hít một hơi thật sâu, chỉnh lại mái tóc rồi bình tĩnh mở cửa. Hùng xông vào như một con thú đã ngửi thấy mùi con mồi. Hắn đảo mắt quanh căn phòng, hất hàm ra lệnh cho cấp dưới lục soát.

"Anh quá đáng rồi đấy, Công tố viên Trần," Lam lạnh lùng nói, cô đứng tựa vào quầy bếp, đôi mắt quan sát từng cử động của hắn.

"Quá đáng? Tôi đang làm nhiệm vụ để gột rửa sự dơ bẩn đang len lỏi vào tòa án này," Hùng tiến lại gần cô, ném lên bàn một mảnh giấy. "Hàng xóm của cô đã khai rằng đêm qua thấy cô dìu một người đàn ông lạ mặt, đầy máu bước vào đây. Cô còn gì để chối cãi?"

Hắn ghé sát vào tai cô, thì thầm với tông giọng tàn nhẫn: "Nếu tôi tìm thấy dù chỉ một giọt máu của gã đó trên sàn nhà này, cô sẽ mất tất cả. Sự nghiệp, danh dự, và cả cái cơ thể xinh đẹp này nữa... đều sẽ bị giam cầm."

Tống Lam không hề sợ hãi như hắn mong đợi. Cô khẽ mỉm cười—một nụ cười đầy bí ẩn mà Hùng chưa từng thấy ở một thẩm phán nghiêm túc. Cô chậm rãi lấy từ túi áo ra chiếc điện thoại, mở một đoạn video ngắn mà cô vừa kịp sao chép từ USB.

"Anh nói đúng, danh dự rất quý giá," Lam giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Hùng. "Vậy danh dự của một công tố viên nhận tiền từ băng đảng 'Sói Xám' thì giá bao nhiêu? Anh nghĩ sao nếu đoạn clip anh đang cười nói cùng tên trùm sòng bài này được gửi thẳng tới Viện kiểm sát tối cao ngay lúc này?"

Gương mặt Hùng biến sắc trong tích tắc. Từ vẻ đắc thắng, hắn chuyển sang tái nhợt, rồi đỏ bừng vì giận dữ và sợ hãi. Đôi mắt hắn dán chặt vào màn hình, nơi hắn đang nhận một xấp tiền dày cộp. Hai nhân viên phía sau vẫn đang mải mê lục soát trong phòng ngủ, chưa chú ý đến cuộc đối thoại thầm lặng nhưng đầy sấm sét này.

"Cô... sao cô có thứ này?" Hùng gằn giọng, bàn tay hắn run lên, định giật lấy chiếc điện thoại.

Tống Lam lùi lại một bước, ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi dao trên công đường. "Kẻ tội đồ mà anh đang săn đuổi... hắn có những thứ mà anh không bao giờ ngờ tới. Bây giờ, anh có hai lựa chọn: Một là tiếp tục lục soát và ngày mai chúng ta cùng ngồi vào vành móng ngựa. Hai là, mang người của anh biến khỏi đây, và vụ án 'chiếc khuy áo' tối qua sẽ vĩnh viễn là một sự trùng hợp."

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Tống Lam cảm thấy tim mình đập mạnh như muốn vỡ tung, nhưng cô không được phép gục ngã. Đây là cuộc đấu trí mà cô không thể thua.

Hùng nghiến răng đến mức phát ra tiếng kêu, hắn nhìn cô bằng ánh mắt thù hận tột cùng nhưng cũng đầy khiếp sợ. Hắn biết mình đã rơi vào bẫy của một con cáo già hơn, hoặc đúng hơn, là bẫy của kẻ đứng sau người đàn bà này.

"Thu quân!" Hùng hét lên một tiếng đầy bực bội.

Hai nhân viên pháp luật ngơ ngác bước ra từ phòng trong. "Nhưng thưa công tố viên, chúng ta vẫn chưa..."

"Tôi bảo thu quân! Có nhầm lẫn về địa chỉ hiện trường," Hùng gầm lên, rồi quay sang nhìn Lam bằng ánh mắt tóe lửa. "Cô thắng ván này, Tống Lam. Nhưng đừng tưởng kẻ đó sẽ ở bên bảo vệ cô mãi mãi. Khi hắn hết giá trị, cô sẽ là kẻ đầu tiên hắn vứt bỏ."

Cánh cửa đóng sập lại. Tống Lam khuỵu xuống sàn nhà, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô đã thắng, nhưng cảm giác chiến thắng này không hề mang lại sự thanh thản. Cô vừa dùng bóng tối để đánh bại bóng tối.

Điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn mới từ số lạ:

"Lá bài dùng tốt chứ, thẩm phán? Đừng sợ, từ giờ... tôi là luật lệ của em."

Tống Lam nhìn dòng chữ, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra mình đã không còn đường lui. Cô đã chính thức trở thành "người tình của quỷ dữ".