Tống Lam ném chiếc điện thoại lên sofa như thể nó là một hòn than nóng. Câu nói “Tôi là luật lệ của em” cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, vừa như một lời hứa bảo hộ, vừa như một bản án giam cầm tâm hồn. Cô nhận ra mình không còn là một thẩm phán công chính đứng trên bục cao nữa; cô đã trở thành một quân cờ trong tay Khương Dụ, hoặc tệ hơn, là một kẻ đồng lõa đang dần lún sâu vào vũng bùn.
Cô không thể ngồi chờ đợi thêm một phút giây nào nữa. Cô cần đối chất với hắn. Cô cần biết mình là gì đối với hắn: Một món đồ chơi thú vị, một tấm khiên pháp lý, hay thực sự là một điều gì đó khác?
Tống Lam khoác chiếc áo măng tô, giấu chiếc USB vào túi trong rồi rời nhà. Cô quay lại bốt điện thoại cũ chiều nay, gọi vào dãy số ấy.
"Gặp tôi. Ngay bây giờ," giọng cô lạnh lùng nhưng kiên quyết.
"Em đang bị theo dõi đấy, Lam. Về nhà đi," giọng Khương Dụ vang lên, có tiếng gió rít và tiếng còi xe ồn ã phía sau.
"Hoặc là anh xuất hiện, hoặc là tôi sẽ đem đống bằng chứng này giao cho cảnh sát thực thụ, không phải hạng người như Trần Hùng. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của một thẩm phán đã mất tất cả."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi một tiếng cười khàn vang lên: "Hẻm 42 đường cảng. 15 phút. Đi bộ qua cửa sau quán rượu cũ."
Tống Lam bắt taxi đến gần địa điểm, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Khu cảng về đêm hoang vắng, mùi muối biển mặn chát hòa cùng mùi dầu máy cũ kỹ. Khi cô vừa bước vào con hẻm tối tăm đằng sau quán rượu, một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ kéo thốc cô vào bóng râm của một chiếc container.
Mùi gỗ đàn hương quen thuộc bao vây lấy cô. Khương Dụ ép cô vào vách sắt lạnh lẽo, gương mặt anh ẩn hiện trong ánh đèn vàng vọt của khu cảng. Vết thương bên sườn dường như vẫn khiến anh đau, nhưng ánh mắt ấy vẫn rực cháy vẻ ngạo nghễ.
"Em liều lĩnh hơn tôi tưởng đấy," Khương Dụ thì thầm, bàn tay anh mơn trớn bên cổ cô, nơi dấu vết đêm qua vẫn chưa tan hết.
"Anh lợi dụng tôi?" Tống Lam đẩy tay anh ra, đôi mắt cô rực lửa. "Anh dùng tôi để giữ chân Trần Hùng, để hắn không thể động vào việc làm ăn của anh. Anh đưa tôi USB đó không phải để cứu tôi, mà là để biến tôi thành một kẻ tống tiền!"
Khương Dụ không phủ nhận. Anh tiến lại gần thêm một bước, thu hẹp mọi khoảng cách cho đến khi Tống Lam có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của anh. "Trong thế giới của tôi, không có sự giúp đỡ nào là miễn phí. Nhưng Lam, em nghĩ nếu em không có đống bằng chứng đó, Trần Hùng sẽ để em yên sao? Hắn sẽ xé nát em trước khi kịp chạm đến tôi."
"Anh là một kẻ khốn nạn!" Tống Lam giơ tay định tát anh, nhưng Khương Dụ nhanh hơn. Anh chộp lấy cổ tay cô, xoay người ép cô vào lồng ngực mình, khóa chặt bằng một nụ hôn nồng cháy và đầy tính trừng phạt.
Nụ hôn mang vị đắng của sự lừa dối nhưng cũng đầy khao khát mãnh liệt. Tống Lam vùng vẫy, nhưng rồi cơ thể cô phản bội lại lý trí, cô bắt đầu đáp trả bằng tất cả sự dồn nén của mình. Giữa khu cảng tối tăm, họ như hai linh hồn lạc lối đang cố tìm kiếm một sự cứu rỗi sai lầm trong nhau.
Đoàng!
Tiếng súng nổ vang cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Một viên đạn găm thẳng vào vỏ container ngay cạnh đầu họ, tóe lửa.
"Nằm xuống!" Khương Dụ gầm lên, anh đẩy Tống Lam ngã xuống phía sau những kiện hàng rồi rút khẩu súng từ thắt lưng ra.
Từ phía đầu hẻm, hai chiếc xe môtô phân khối lớn lao đến, đèn pha rọi thẳng vào mắt họ. Những bóng đen cầm súng liên tục xả đạn. Đây không phải là cảnh sát, đây là băng "Hắc Long"—những kẻ đang muốn tận diệt Khương Dụ và bất kỳ ai đi cùng anh.
"Chạy về phía chiếc xe tải đằng kia, đừng quay đầu lại!" Khương Dụ vừa bắn trả vừa hét lên.
Tống Lam chạy như điên trong màn đêm, tiếng đạn rít qua tai khiến cô cảm thấy cái chết chưa bao giờ gần đến thế. Cô leo lên cabin một chiếc xe tải cũ đang nổ máy chờ sẵn. Khương Dụ nhảy lên ngay sau đó, anh đạp ga, chiếc xe lao vọt đi, đâm xuyên qua rào chắn của khu cảng trong làn mưa đạn.
Khi đã cắt đuôi được những kẻ truy đuổi, Khương Dụ mới buông tay lái bằng một tay, tay kia ôm lấy vết thương đang tuôn máu. Tống Lam nhìn xuống, gương mặt cô trắng bệch vì kinh hoàng.
"Anh bị bắn rồi..."
"Chỉ là vết xước thôi," Khương Dụ nghiến răng, anh nhìn cô qua gương chiếu hậu, đôi mắt đầy vẻ cuồng dại. "Chào mừng em đến với thế giới thực sự của tôi, thẩm phán. Từ giờ, không có đường quay lại nữa đâu."
Chiếc xe tải biến mất vào màn sương mù của ngoại ô thành phố, để lại sau lưng ánh sáng của tòa án và luật pháp. Tống Lam ngồi đó, bàn tay cô nắm chặt lấy bàn tay đẫm máu của kẻ tội đồ, nhận ra rằng bản án chung thân dành cho cô đã bắt đầu thực thi ngay từ khoảnh khắc này.