Vãn Hi mở hồ sơ ra xem. Hóa ra, mười lăm năm trước, Phó Vinh đã giả danh chủ tịch Phó thị để ép giá xưởng thêu Thẩm gia. Khi cha mẹ cô từ chối, hắn đã thuê người gây ra vụ tai nạn giao thông đó. Phó Kính Thần sau khi nắm quyền tập đoàn đã bí mật thu thập chứng cứ để đưa gã chú họ này vào tù, đồng thời âm thầm trả nợ cho xưởng thêu suốt nhiều năm qua mà cô không hề hay biết.
"Kính Thần... em xin lỗi..." Vãn Hi nghẹn ngào, cô chạy đến ôm chầm lấy anh.
Phó Kính Thần thở dài, bàn tay to lớn vỗ về lưng cô: "Đồ ngốc, em không tin tôi, đó mới là điều khiến tôi đau lòng nhất."
Nhưng sóng gió chưa dừng lại ở đó. Tống Nhược Linh – người đứng sau việc tung tin đồn và gửi bức ảnh cho Vãn Hi – vẫn đang đắc thắng. Cô ta cấu kết với Phó Vinh (hiện đang trốn lệnh truy nã) để tìm cách lật đổ Phó Kính Thần.
"Vãn Hi, em có dám cùng tôi đóng một vở kịch không?" Phó Kính Thần khẽ nâng cằm cô lên, ánh mắt sắc sảo trở lại.
Sáng hôm sau, giới truyền thông chấn động khi thấy Thẩm Vãn Hi xuất hiện tại tòa án cùng luật sư, tuyên bố ly hôn với Phó Kính Thần và khởi tố tập đoàn Phó thị.
Tống Nhược Linh tin là thật, cô ta ngay lập tức lộ mặt, liên lạc với Vãn Hi: "Vãn Hi, tôi có bằng chứng cuối cùng để hạ bệ Phó Kính Thần, cô có muốn hợp tác không?"
Họ hẹn gặp nhau tại một kho xưởng cũ ở ngoại ô – cũng chính là nơi Phó Vinh đang lẩn trốn. Vãn Hi mặc bộ đồ đen, gương mặt lạnh lùng bước vào.
"Bằng chứng đâu?" Vãn Hi hỏi.
Tống Nhược Linh cười ngạo nghễ: "Cô đúng là loại đàn bà nông cạn. Chỉ cần cô ký vào bản lời khai giả này, Phó Kính Thần sẽ thân bại danh liệt. Lúc đó, Phó thị sẽ thuộc về chúng tôi."
"Ồ, vậy sao?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau những kiện hàng.
Phó Kính Thần bước ra cùng một đội cảnh sát. Tống Nhược Linh và Phó Vinh tái mặt, nhận ra mình đã rơi vào bẫy "gậy ông đập lưng ông".
"Các người nghĩ tôi để vợ mình đi một mình sao?" Phó Kính Thần kéo Vãn Hi vào lòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn những kẻ đang bị còng tay.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, trên đường về, phố phường đã lên đèn. Vãn Hi tựa đầu vào cửa sổ xe, cảm thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết. Oán hận mười lăm năm đã được hóa giải, và người đàn ông bên cạnh cô chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất.
"Kính Thần, anh nói xem, nếu mười năm trước em không cứu anh, liệu bây giờ chúng ta có gặp nhau không?"
Phó Kính Thần nắm lấy tay cô, đan những ngón tay mình vào tay cô, mỉm cười: "Dù em không cứu tôi, tôi cũng sẽ tìm thấy em. Vì em là đóa tường vi duy nhất nở trong lòng tôi, Vãn Hi."
Đêm đó, trong biệt thự Vân Đỉnh, Vãn Hi thêu một họa tiết mới lên chiếc áo sơ mi của anh. Không phải hoa hồng, cũng không phải mây lành, mà là hai chữ "Kính Thần" được lồng ghép tinh tế trong hình một trái tim nhỏ xíu. Đó là cách cô nói yêu anh, theo cách riêng của một người nghệ nhân thêu.
Hào môn sâu tựa biển, nhưng có anh ở đây, nơi này chính là bến đỗ bình yên nhất của cô.