Phó Kính Thần nhận thấy sự bất thường của Vãn Hi rất nhanh. Cô bắt đầu tránh né những cái chạm tay của anh, cô ngồi thêu nhưng đôi mắt lại vô hồn hướng về phía cửa sổ. Sự ấm áp giữa họ dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách.
Tại một nhà hàng sang trọng trên đỉnh tòa tháp Phó thị, không khí bữa trưa trở nên ngột ngạt.
"Vãn Hi, có chuyện gì giấu tôi sao?" Phó Kính Thần đặt dao nĩa xuống, ánh mắt thâm trầm quan sát cô.
Vãn Hi siết chặt vạt áo lụa, cố gắng giữ giọng bình thản: "Kính Thần, mười lăm năm trước... anh đang ở đâu?"
Phó Kính Thần hơi khựng lại, đôi mắt phượng thoáng qua một tia phức tạp: "Lúc đó tôi đang điều trị chấn thương ở nước ngoài sau vụ bắt cóc ở Thẩm gia. Sao em lại hỏi chuyện đó?"
"Vậy anh có biết... cha tôi và tập đoàn của anh từng có xích mích không?"
Ánh mắt Phó Kính Thần lạnh đi vài phần. Anh dựa lưng vào ghế, mùi gỗ đàn hương trên người anh lúc này không còn mang lại cảm giác an toàn mà khiến Vãn Hi thấy lạnh lẽo.
"Vãn Hi, em đang nghe ai nói nhảm? Việc kinh doanh của đời trước đúng là có sự cạnh tranh, nhưng Phó thị không bao giờ dùng thủ đoạn hèn hạ."
"Nhưng người ta nói chính Phó thị đã ép chết cha mẹ tôi!" Vãn Hi không kìm được mà lớn tiếng, khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý.
Phó Kính Thần không giận dữ, anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng sâu sắc. Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô: "Vãn Hi, mười năm qua tôi tìm em, bảo vệ em từ xa, cuối cùng trong mắt em, tôi chỉ là con trai của kẻ thù thôi sao? Sự tin tưởng của em dành cho tôi mỏng manh đến thế sao?"
Nói xong, anh quay lưng rời đi, để lại Vãn Hi ngồi lặng lẽ giữa nhà hàng xa hoa.
Chiều hôm đó, một tin đồn khác lại nổ ra trên mạng xã hội. Một tài khoản ẩn danh tung tin: "Nữ diễn viên Thẩm Vãn Hi vì tiền mà kết hôn với con trai kẻ đã hại chết cha mẹ mình". Kèm theo đó là những tài liệu giả mạo về việc thu mua xưởng thêu năm xưa.
Dư luận lại một lần nữa đảo chiều. Những fan hâm mộ vừa mới yêu quý Vãn Hi giờ quay sang chỉ trích cô là "bất hiếu", "ham vinh hoa". Showbiz là vậy, họ có thể đưa bạn lên mây nhưng cũng có thể dìm bạn xuống bùn chỉ trong một nốt nhạc.
Vãn Hi nhốt mình trong phòng thêu, cô cầm kim thêu nhưng đôi tay run rẩy không thể xuyên qua lớp vải. Đúng lúc này, cửa phòng mở ra. Phó Kính Thần bước vào, trên tay anh là một xấp hồ sơ dày cộp.
Anh không nói lời nào, đặt xấp hồ sơ lên bàn thêu của cô.
"Đây là toàn bộ nhật ký giao dịch và hồ sơ thu mua của Phó thị mười lăm năm trước. Người ép cha em không phải là cha tôi, mà là Phó Vinh – người chú đã bị cha tôi khai trừ khỏi gia tộc vì hành vi chiếm đoạt tài sản. Vụ tai nạn của cha mẹ em, tôi cũng đã âm thầm điều tra lại."
Vãn Hi ngước nhìn anh, đôi mắt sưng mọng.
"Vãn Hi, tôi vốn định đợi khi tìm ra kẻ chủ mưu thực sự mới nói cho em biết để em khỏi đau lòng. Nhưng xem ra, sự im lặng của tôi đã làm hại chúng ta."