MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh KhiếtChương 10: Những Mảnh Ghép Bị Lãng Quên

Hôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh Khiết

Chương 10: Những Mảnh Ghép Bị Lãng Quên

538 từ · ~3 phút đọc

Chuyến đi Giang Nam kết thúc trong sự luyến tiếc, nhưng khi trở về thành phố S, Thẩm Vãn Hi cảm nhận rõ một luồng không khí căng thẳng bao trùm. Ngay khi bước vào nhà, quản gia đã đưa cho cô một phong thư không tên, bên trong chỉ có một bức ảnh cũ đã ố vàng.

Trong ảnh là cha mẹ cô đang đứng trước xưởng thêu cũ, nhưng bên cạnh họ là một người đàn ông lạ mặt đã bị cắt mất phần đầu. Điều khiến Vãn Hi bàng hoàng là trên tay người đàn ông đó đeo một chiếc nhẫn có logo của tập đoàn Phó thị đời trước.

"Vãn Hi, em sao vậy?" Phó Kính Thần bước đến, thấy cô thất thần liền ôm lấy vai cô.

Vãn Hi nhanh chóng giấu bức ảnh vào túi: "Em... em hơi mệt thôi. Có lẽ do đi xe đường dài."

Cô không muốn nghi ngờ anh, nhưng sự trùng hợp này khiến lòng cô thắt lại. Cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông mười lăm năm trước, lúc đó xưởng thêu đang gặp khó khăn về tài chính và có tin đồn bị một tập đoàn lớn ép mua lại. Liệu tập đoàn đó có phải là Phó thị?

Đêm đó, khi Phó Kính Thần đã ngủ sâu, Vãn Hi lặng lẽ xuống phòng khách. Cô lấy bức ảnh ra xem lại lần nữa. Ánh trăng hắt qua cửa sổ, soi rõ những đường nét run rẩy trên đôi tay cô. Nếu người đứng sau vụ sụp đổ của gia đình cô thật sự là nhà họ Phó, cô phải đối mặt với anh thế nào?

Sáng hôm sau, Vãn Hi quyết định đến gặp người chú ruột – Thẩm Quốc cường, người đã khiến xưởng thêu nợ nần chồng chất. Cô tìm thấy ông ta trong một quán bài nhỏ rách nát.

"Chú, mười lăm năm trước, lúc cha mẹ cháu mất, có phải Phó thị đã nhúng tay vào việc thu mua xưởng thêu không?" Vãn Hi đi thẳng vào vấn đề.

Thẩm Quốc Cường vừa nhìn thấy cô liền né tránh ánh mắt, giọng run run: "Vãn Hi... chuyện cũ rồi, hỏi làm gì? Giờ cháu là phu nhân nhà giàu, cứ hưởng thụ đi."

"Cháu cần sự thật!" Vãn Hi gắt lên, đôi mắt đỏ hoe.

Ông chú thở dài, nhìn quanh quất rồi thì thầm: "Lúc đó, đúng là có một người họ Phó đến ép cha cháu ký hợp đồng. Cha cháu không chịu, rồi vài ngày sau... tai nạn xảy ra. Nhưng chú không có bằng chứng đó là người của Phó thị. Vãn Hi, nghe chú, đừng đào bới nữa, Phó Kính Thần không phải người dễ trêu vào đâu."

Vãn Hi bước ra khỏi quán, cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn của Phó Kính Thần: "Trưa nay tôi qua đón em đi ăn nhé, phu nhân."

Nhìn dòng chữ tràn đầy sự sủng ái ấy, nước mắt Vãn Hi rơi xuống màn hình. Cô nên tin vào người đàn ông luôn che chở mình, hay tin vào những mảnh ký ứ đau thương đang dần hiện rõ?