MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh KhiếtChương 9: Rung Động

Hôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh Khiết

Chương 9: Rung Động

590 từ · ~3 phút đọc

Sau sự kiện triển lãm, danh tiếng của Vãn Hi lên như diều gặp gió. Không ai còn gọi cô là "diễn viên tuyến 18" hay "kẻ trèo cao" nữa. Các nhãn hàng cao cấp bắt đầu săn đón cô, nhưng Vãn Hi đều từ chối để tập trung cho dự án phục dựng trang phục cổ trang của một bộ phim lớn.

Phó Kính Thần thấy cô bận rộn đến mức quên cả ăn ngủ, lòng vừa tự hào vừa xót xa. Anh quyết định gác lại mọi công việc để đưa cô đi nghỉ dưỡng tại một trấn cổ ở Giang Nam – nơi khởi nguồn của nghề thêu Tô Tú.

Trấn cổ về chiều mang một vẻ đẹp tĩnh mịch với những con kênh nhỏ, những mái ngói rêu phong và mùi hương trà thoang thoảng. Họ cùng nhau đi dạo trên cây cầu đá cũ, không có vệ sĩ, không có máy quay, chỉ có hai người như một cặp vợ chồng bình thường.

"Kính Thần, nhìn kìa!" Vãn Hi chỉ vào một hàng bán kẹo hồ lô bên đường, đôi mắt lấp lánh như trẻ thơ.

Phó Kính Thần mua cho cô một xiên, nhìn cô ăn một cách ngon lành mà khóe môi anh không tự chủ được mà cong lên. Anh lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi chút đường dính trên khóe môi cô. Hành động tự nhiên đó khiến những người qua đường cũng phải thầm ghen tỵ với sự ngọt ngào này.

Tối đó, họ ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ xuôi dòng kênh. Ánh đèn lồng hai bên bờ hắt xuống mặt nước những mảng màu rực rỡ.

"Vãn Hi," Phó Kính Thần bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm thấp hòa vào tiếng nước vỗ mạn thuyền, "Em có hối hận khi kết hôn với tôi không? Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một bản hợp đồng."

Vãn Hi đặt xiên kẹo xuống, nhìn vào đôi mắt phượng thâm tình của anh. Cô nhớ lại những ngày đầu lo sợ, nhớ lại sự che chở của anh ở phim trường, nhớ lại nụ hôn dưới gốc cây ngô đồng.

"Lúc đầu, em rất sợ," cô thành thật nói, "Em sợ anh là một vị tổng tài lạnh lùng, sợ mình chỉ là một quân cờ. Nhưng bây giờ... em nhận ra bản hợp đồng đó là điều may mắn nhất trong đời em."

Cô xích lại gần, chủ động tựa đầu vào ngực anh: "Kính Thần, cảm ơn anh vì đã chờ em mười năm."

Phó Kính Thần siết chặt vòng tay, anh đặt một nụ hôn lên tóc cô: "Bản hợp đồng đó chỉ là cái cớ để tôi có danh chính ngôn thuận bước vào cuộc đời em. Ngay cả khi không có nó, tôi cũng sẽ tìm mọi cách để mang em về bên mình."

Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, chiếc thuyền nhỏ trôi lững lờ. Giữa không gian yên bình ấy, hai trái tim vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác nhau – một bên là hào môn khốc liệt, một bên là nghệ thuật thanh tao – cuối cùng đã tìm thấy nhịp đập chung.

Nhưng cuộc đời vốn không chỉ có màu hồng. Ở một góc tối nào đó tại thành phố S, một âm mưu nhắm vào xưởng thêu Thẩm thị và danh tiếng của Vãn Hi đang dần hình thành bởi những kẻ không cam lòng nhìn thấy cô hạnh phúc. Và lần này, nó liên quan đến bí mật về cái chết của cha mẹ cô năm xưa.