MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh KhiếtChương 8: Trận Chiến Giữa Tơ Lụa

Hôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh Khiết

Chương 8: Trận Chiến Giữa Tơ Lụa

578 từ · ~3 phút đọc

Trận thi đấu diễn ra ngay tại sảnh chính dưới sự chứng kiến của các chuyên gia. Đề bài là thêu một đóa hoa mẫu đơn trong vòng 2 tiếng. Đây là thử thách cực đại vì thông thường một đóa mẫu đơn tinh xảo phải mất vài ngày.

Nghệ nhân phía Tống Nhược Linh là một người đàn ông trung niên, sử dụng những công cụ hỗ trợ hiện đại và kỹ thuật thêu phẳng của châu Âu. Trong khi đó, Vãn Hi chỉ dùng một chiếc khung thêu gỗ cũ mộc mạc và những sợi chỉ tơ tự nhuộm.

Tiếng kim đi qua vải "sột soạt" nhịp nhàng. Vãn Hi rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Trong mắt cô lúc này không còn Tống Nhược Linh, không còn những lời bàn tán, chỉ còn những sợi tơ đầy màu sắc. Cô sử dụng kỹ thuật "thêu hai mặt" (Split stitch) cực khó, khiến đóa hoa dù nhìn từ mặt nào cũng sống động như thật.

Phó Kính Thần đứng cách đó không xa, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô. Anh nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhìn thấy sự kiên trì trong từng cử động nhỏ. Trái tim anh run lên vì xúc động. Anh biết cô gái của mình không cần anh bảo vệ theo kiểu bao bọc, mà cô có sức mạnh của riêng mình – một sức mạnh dịu dàng nhưng không thể bẻ gãy.

Thời gian trôi qua, đóa mẫu đơn của Vãn Hi dần hiện ra. Nó không chỉ là một bông hoa, mà là một bông hoa đang "nở". Sự chuyển màu từ đậm sang nhạt được cô xử lý tinh tế đến mức khiến các chuyên gia phải đứng dậy trầm trồ.

"Kết thúc!" – Tiếng chuông vang lên.

Vị giám khảo người Pháp bước tới, ông cầm bức thêu của Vãn Hi lên, soi dưới ánh đèn rồi thốt lên kinh ngạc: "Tuyệt mỹ! Đây không phải là thêu, đây là linh hồn của lụa! Kỹ thuật thêu hai mặt này tôi cứ ngỡ đã thất truyền rồi."

Vãn Hi thắng tuyệt đối. Tống Nhược Linh tái mặt, không tin vào mắt mình. Cô ta định vùng vằng bỏ đi thì Phó Kính Thần lên tiếng, giọng nói lạnh lùng vang vọng: "10 tỷ, gửi vào tài khoản xưởng thêu trước 5 giờ chiều nay. Và đừng để tôi thấy cô xuất hiện trước mặt vợ tôi một lần nào nữa."

Trên xe trở về nhà, Vãn Hi mệt lử, cô tựa đầu vào vai Phó Kính Thần. Sự căng thẳng qua đi để lại nỗi tò mò: "Anh và Tống tiểu thư... thực sự không có gì sao?"

Phó Kính Thần xoay người cô lại, bắt cô đối diện với mình: "Vãn Hi, nghe cho kỹ đây. Trong thế giới của tôi, trước khi gặp em chỉ có công việc. Sau khi gặp em, chỉ có em. Tống Nhược Linh chỉ là con gái của một đối tác cũ, tôi thậm chí còn không nhớ rõ mặt cô ta."

Vãn Hi cảm thấy lòng mình như được rót mật. Cô vùi mặt vào ngực anh, nhỏ giọng: "Em biết rồi."

"Ghen sao?" Anh trêu chọc, bàn tay vuốt ve mái tóc cô.

"Em... em chỉ là bảo vệ tài sản của mình thôi." Cô lý sự cùn.

Phó Kính Thần bật cười, nụ hôn nồng cháy phủ xuống: "Đúng, tôi là tài sản của em. Cả đời này, chỉ cho phép em chiếm hữu."