Buổi triển lãm nghệ thuật thêu thùa quốc tế được tổ chức tại Bảo tàng Nghệ thuật Trung tâm thành phố S. Đây là sự kiện tầm cỡ, quy tụ những bậc thầy thủ công từ khắp nơi trên thế giới. Thẩm Vãn Hi xuất hiện không phải với tư cách một nữ diễn viên, mà là đại diện cho xưởng thêu Thẩm thị lâu đời.
Hôm nay, cô chọn một bộ sườn xám màu trắng ngà, trên vai choàng một chiếc khăn lụa mỏng do chính tay mình thêu họa tiết "Mây vờn trăng". Mái tóc đen dài được búi thấp, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng thanh tao. Sự xuất hiện của cô khiến không ít ống kính phóng viên phải rời mắt khỏi những ngôi sao hạng A để hướng về phía này.
Phó Kính Thần đi bên cạnh cô, một tay đặt nhẹ lên eo cô như một sự khẳng định chủ quyền thầm lặng. Anh không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh như một ngọn núi vững chãi, che chắn cho cô khỏi những ánh nhìn tò mò và ác ý.
"Đừng run," anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến vành tai Vãn Hi đỏ ửng. "Em là nghệ nhân giỏi nhất mà tôi từng thấy."
Vãn Hi mỉm cười, sự tự tin dần quay trở lại. Cô bước đến bục trưng bày, nơi đặt tác phẩm "Vạn Lý Giang Sơn" mà cô đã thức trắng nhiều đêm để hoàn thiện. Những sợi chỉ tơ tằm siêu nhỏ, mỏng hơn cả sợi tóc, được cô thêu chồng lớp tạo nên hiệu ứng 3D sống động như một bức tranh thủy mặc thực thụ.
"Thưa các vị," Vãn Hi bắt đầu bài phát biểu bằng giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, "Nghề thêu không chỉ là kỹ thuật, mà là cách chúng ta lưu giữ thời gian trên mặt vải. Mỗi mũi kim đều mang theo hơi ấm của con người..."
Cả khán phòng im lặng lắng nghe. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói chói tai vang lên từ phía cửa: "Nói hay lắm! Nhưng không biết kỹ thuật này là do Thẩm gia truyền lại, hay là do 'tiền' của Phó tổng đắp lên?"
Đám đông xôn xao dạt ra. Một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ trong bộ váy đỏ rực bước vào. Đó là Tống Nhược Linh – thiên kim tiểu thư nhà họ Tống, đồng thời là người từng được giới thượng lưu đồn đại là "thanh mai trúc mã" của Phó Kính Thần, người vừa từ nước ngoài trở về.
Tống Nhược Linh nhìn Vãn Hi với ánh mắt khinh miệt, rồi quay sang Phó Kính Thần, giọng nũng nịu: "Kính Thần, anh kết hôn mà cũng không báo cho em một tiếng, làm em buồn lắm đấy."
Sắc mặt Phó Kính Thần ngay lập tức trầm xuống. Anh không thèm nhìn Tống Nhược Linh, chỉ siết chặt tay Vãn Hi hơn: "Tống tiểu thư, tôi và cô không thân thiết đến mức phải báo cáo chuyện đại sự. Hơn nữa, đây là buổi triển lãm nghệ thuật, nếu cô không có kiến thức về thêu thùa, mời cô ra ngoài."
Vãn Hi đứng bên cạnh, lòng hơi thắt lại. "Thanh mai trúc mã" sao? Một cảm giác chua xót nhen nhóm trong lòng cô – thứ mà sau này cô mới biết đó gọi là ghen.
Tống Nhược Linh không bỏ cuộc, cô ta tiến lại gần bức tranh của Vãn Hi: "Nghe nói Thẩm tiểu thư thêu giỏi lắm, vậy cô có dám thi đấu trực tiếp với nghệ nhân mà tôi mời từ Pháp về không? Nếu cô thắng, tôi sẽ quyên góp 10 tỷ vào quỹ bảo tồn của cô. Nếu cô thua... cô phải thừa nhận mình không xứng với vị trí Phó phu nhân."
Cả sảnh tiệc nín thở. Vãn Hi nhìn vào mắt Phó Kính Thần, cô thấy sự tin tưởng tuyệt đối trong mắt anh. Cô hít một hơi sâu, mỉm cười đối mặt: "Được, tôi nhận lời. Nhưng tôi đấu không phải vì vị trí 'Phó phu nhân', mà vì danh dự của Thẩm thị."