Vết thương trên tay Vãn Hi lành lại rất nhanh nhờ loại thuốc mỡ đắt tiền của Phó Kính Thần. Để cảm ơn anh, cô quyết định tự tay thêu một chiếc túi thơm đựng thảo dược giúp ngủ ngon, vì cô thấy anh thường xuyên làm việc muộn và hay bị đau đầu.
Cô chọn loại lụa màu xanh đen, thêu họa tiết mây lành ẩn hiện bằng chỉ bạc. Mỗi đường kim đều chứa đựng tâm tư của cô.
Cuối tuần, Phó Kính Thần đưa cô về thăm lại nhà cũ của Thẩm gia ở vùng ngoại ô – nơi có xưởng thêu truyền thống. Ngôi nhà cổ kính với tường gạch rêu phong và cây ngô đồng đại thụ tỏa bóng mát.
"Anh còn nhớ nơi này không?" Vãn Hi hỏi khi họ đi dạo trong vườn.
Phó Kính Thần dừng lại dưới gốc cây ngô đồng, đôi mắt xa xăm: "Nhớ. Mười năm trước, tôi trốn khỏi sự truy đuổi của đối thủ kinh doanh của cha, bị thương và ngất xỉu ở đây. Lúc tỉnh lại, tôi thấy một cô bé mặc áo lụa trắng, đang tỉ mẩn dùng dải lụa thêu hoa hồng của mình để băng vết thương cho tôi. Cô bé đó còn nói: 'Đừng sợ, hoa hồng sẽ bảo vệ anh khỏi đau đớn'."
Vãn Hi bật cười, má hơi đỏ: "Lúc đó em còn nhỏ, bà nội dạy em rằng hoa hồng có gai để bảo vệ mình, nên em nghĩ nó cũng bảo vệ được người khác."
Phó Kính Thần xoay người cô lại, ép cô vào thân cây ngô đồng cổ thụ. Hơi thở của anh nóng hổi, phả lên mặt cô: "Nhưng em có biết, dải lụa đó tôi vẫn giữ không?"
Anh lấy từ túi áo ngực, ngay sát trái tim, một dải lụa đã sờn màu nhưng được bảo quản cực kỳ tốt. Trên đó là hình thêu một đóa hồng dại đỏ thắm.
Vãn Hi sững sờ. Cô không ngờ anh lại trân trọng nó đến thế.
"Vãn Hi, em là người duy nhất nhìn thấy tôi lúc yếu lòng nhất. Kết hôn với em, không phải vì hôn ước, mà vì tôi muốn là người đường đường chính chính đứng bên cạnh em, che chở cho đôi bàn tay thêu hoa này cả đời."
Nói xong, anh cúi xuống, nụ hôn lần này không còn kiềm chế như trước. Nó mang theo sự khao khát, sự chờ đợi của mười năm ròng rã. Dưới tán cây ngô đồng, tiếng lá xào xạc như chứng kiến cho một tình yêu đang nảy mầm mạnh mẽ.
Vãn Hi vòng tay qua cổ anh, lần đầu tiên chủ động đáp lại nụ hôn ấy. Cô nhận ra mình không còn cô đơn trong cuộc chiến bảo vệ truyền thống gia đình nữa. Bởi vì, vị tổng tài cao ngạo này chính là "bức tường vi" kiên cố nhất, bao bọc lấy cuộc đời cô.
Tối đó, Vãn Hi tặng anh chiếc túi thơm. Phó Kính Thần nhìn món quà, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể tan chảy cả băng giá. Anh đeo nó ngay vào thắt lái xe của mình.
"Vãn Hi, tuần sau có một buổi triển lãm nghệ thuật thêu quốc tế. Tôi muốn em tham gia với tư cách là nghệ nhân chính thức, không phải là một diễn viên phụ."
Vãn Hi ngước nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh: "Anh tin em làm được sao?"
"Vợ của Phó Kính Thần, bản thân cô ấy đã là một báu vật rồi."
Cuộc đời của Thẩm Vãn Hi, từ khoảnh khắc này, đã hoàn toàn bước sang một trang mới rực rỡ và đầy nắng ấm.