Trên xe, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điều hòa. Phó Kính Thần tự tay mở hộp y tế, lấy thuốc mỡ ra bôi cho cô. Những ngón tay thô ráp thường ngày ký những bản hợp đồng trăm tỷ, giờ đây lại vô cùng nhẹ nhàng, nâng niu bàn tay cô như một món đồ sứ dễ vỡ.
"Đau không?" Anh hỏi, giọng trầm xuống.
"Một chút thôi. Anh không cần làm quá lên như vậy, giờ chắc em nổi tiếng khắp mạng xã hội theo cách không ai muốn rồi." Vãn Hi thở dài.
Phó Kính Thần dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô: "Tôi kết hôn với em không phải để em đi làm bao cát cho người ta trút giận. Vãn Hi, từ nay về sau, em chỉ cần làm những gì em thích. Những thứ rác rưởi khác, cứ để tôi dọn dẹp."
Về đến nhà, anh bắt cô nằm nghỉ trên sofa, còn mình thì vào bếp. Vãn Hi tròn mắt nhìn theo: "Anh biết nấu ăn sao?"
"Học một chút. Lúc ở nước ngoài không quen đồ ăn bản địa."
Một lát sau, anh bưng ra một bát cháo nấm thơm phức. Nhìn người đàn ông cao ngạo ấy đeo tạp dề, tay cầm thìa thổi cháo cho mình, Vãn Hi cảm thấy mũi mình hơi cay. Ở Thẩm gia, cô luôn là người phải chăm sóc người khác, phải gồng gánh nợ nần. Chưa bao giờ có ai nói với cô rằng: "Em không cần phải mạnh mẽ."
Trong khi đó, bên ngoài thế giới đang dậy sóng. Video Phó Kính Thần bế Vãn Hi rời khỏi phim trường bị rò rỉ. Cư dân mạng chuyển từ chế giễu sang ghen tỵ tột độ. Đặc biệt, thông báo rút vốn của tập đoàn Phó thị đã khiến nhà họ Lâm – gia tộc của Lâm Giai Tuệ – lâm vào khủng hoảng. Cha của Lâm Giai Tuệ ngay lập tức bắt cô ta đến biệt thự nhà họ Phó để xin lỗi.
Buổi tối, khi Vãn Hi đang thêu nốt một họa tiết nhỏ trên khăn tay (bằng tay không bị thương), thì quản gia báo có khách.
Lâm Giai Tuệ đứng ở cửa, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, gương mặt nhợt nhạt vì sợ hãi. Đi cùng cô ta là Lâm lão gia, người đang đổ mồ hôi hột dưới cái nhìn của Phó Kính Thần.
"Vãn Hi... à không, Phó phu nhân, tôi thật sự vô ý. Mong cô đại nhân đại lượng tha cho tôi lần này." Lâm Giai Tuệ cúi đầu, giọng run rẩy.
Vãn Hi nhìn họ, lòng không thấy vui sướng mà chỉ thấy mệt mỏi. Cô định nói gì đó thì Phó Kính Thần đã lên tiếng trước: "Lời xin lỗi của các người không đáng giá bằng một giọt nước mắt của cô ấy. Muốn tôi rút lại lệnh trừng phạt? Được thôi, Lâm tiểu thư, cô thích diễn kịch đúng không? Tôi sẽ sắp xếp cho cô vào một vai quần chúng trong bộ phim khổ sai ở miền núi. Khi nào quay xong, chúng ta nói chuyện tiếp."
Lâm Giai Tuệ ngã quỵ xuống sàn. Đây là cách trừng phạt tàn khốc nhất đối với một tiểu thư lá ngọc cành vàng.
Khi họ đi khỏi, Vãn Hi khẽ nói: "Anh làm vậy có ác quá không?"
Phó Kính Thần kéo cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô: "Vãn Hi, thế giới của tôi không có sự nhân từ với kẻ làm hại người của mình. Em chỉ cần thêu những đóa hoa đẹp nhất, còn bụi bặm, cứ để tôi chắn cho."