Ánh nắng ban mai rọi xuống biệt thự Vân Đỉnh, Thẩm Vãn Hi thức dậy với cảm giác ê ẩm nhẹ nơi thắt lưng. Người đàn ông tối qua còn nồng nhiệt ôm lấy cô giờ đã biến mất, chỉ còn lại mùi gỗ đàn hương vương vấn trên gối và một tờ giấy ghi chú đặt trên bàn trang điểm: "Ăn sáng đầy đủ, tài xế sẽ đưa em đến phim trường. Chuyện trên mạng đừng bận tâm."
Nét chữ của Phó Kính Thần cứng cỏi, mạnh mẽ y như con người anh. Vãn Hi khẽ mỉm cười, một cảm giác ấm áp lạ lẫm len lỏi trong tim. Cô thay một bộ quần áo đơn giản, khoác thêm chiếc áo len mỏng rồi lên xe đến phim trường "Phượng Kinh Thành".
Hôm nay là cảnh quay quan trọng của cô trong vai một nữ quan chuyên thêu thùa trong cung. Nhưng vừa bước xuống xe, không khí đã có chút khác thường. Những ánh mắt tò mò, ghen tỵ và cả những tiếng xì xào bắt đầu bủa vây.
"Nhìn kìa, 'Phó phu nhân' đến rồi đấy. Không biết là dùng bùa ngải gì mà lừa được Phó tổng đăng bài công khai nhỉ?" "Chắc chắn là diễn giỏi rồi, loại tuyến 18 như cô ta thì thiếu gì chiêu trò."
Vãn Hi cúi đầu, cố gắng phớt lờ những lời nói đó. Cô bước vào phòng hóa trang, nhưng vị trí của cô vốn dĩ nằm ở góc khuất giờ lại bị đồ đạc của Lâm Giai Tuệ - nữ chính của bộ phim, cũng là đại tiểu thư của một gia đình giàu có - chiếm sạch.
"Ơ kìa, Vãn Hi đến rồi à?" Lâm Giai Tuệ nhìn qua gương, giọng điệu đầy mỉa mai, "Nghe nói cô mới kết hôn với Phó tổng? Chà, túi xách vẫn là loại cũ từ năm ngoái, xem ra 'vị trí' của cô trong lòng anh ta cũng bình thường thôi nhỉ?"
Vãn Hi bình tĩnh nhặt túi xách của mình lên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Giai Tuệ tỷ, túi xách chỉ là vật ngoài thân. Quan trọng là chúng ta sắp đến giờ diễn rồi, chị nên tập trung vào kịch bản thì hơn."
"Cô!" Lâm Giai Tuệ tức giận đứng bật dậy. Cô ta vốn ghét Vãn Hi vì dù chỉ đóng vai phụ, nhưng khí chất cổ điển và kỹ thuật thêu thật sự của Vãn Hi luôn khiến đạo diễn khen ngợi, làm mờ nhạt đi diễn xuất của cô ta.
Cảnh quay hôm nay là cảnh nữ chính sỉ nhục nữ quan vì thêu sai mẫu áo. Theo kịch bản, Lâm Giai Tuệ chỉ cần hất nước vào áo của Vãn Hi. Nhưng khi máy quay bắt đầu, Lâm Giai Tuệ lại cố tình trượt chân, hất cả bát trà nóng trực tiếp vào tay Vãn Hi.
"A!" Vãn Hi khẽ kêu lên, mu bàn tay trắng ngần ngay lập tức đỏ rực.
"Cắt! Giai Tuệ, cô làm gì vậy?" Đạo diễn vội vàng chạy lại.
Lâm Giai Tuệ giả vờ hốt hoảng: "Ôi, tôi xin lỗi, sàn nhà trơn quá. Vãn Hi, cô không sao chứ?"
Vãn Hi nén đau, cô biết rõ đối phương cố tình. Nhưng điều cô xót xa hơn là tấm lụa cô đang thêu dở bị nước trà làm ố bẩn. Đó là tâm huyết của cô suốt mấy đêm liền.
Đúng lúc đó, một hơi lạnh áp bách từ phía sau tràn tới. Đám đông tự động dạt sang hai bên. Phó Kính Thần, trong bộ suit xám bạc, sải bước đi tới với gương mặt lạnh băng. Anh không nhìn đạo diễn, không nhìn máy quay, đôi mắt chỉ khóa chặt vào bàn tay đang run rẩy của Vãn Hi.
Anh cầm lấy tay cô, nhìn vết bỏng đỏ tấy, hơi thở trở nên nguy hiểm vô cùng: "Ai làm?"
Cả phim trường im phăng phắc. Lâm Giai Tuệ mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Phó... Phó tổng, chỉ là tai nạn..."
Phó Kính Thần ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo khiến Lâm Giai Tuệ rùng mình lùi lại: "Tai nạn? Một cái tai nạn giá bao nhiêu? Trần Lâm, lập tức rút vốn khỏi bộ phim này. Tôi không muốn vợ mình làm việc trong một môi trường kém an toàn như thế này."
"Kính Thần, đừng..." Vãn Hi kéo tay áo anh, "Đây là tâm huyết của cả đoàn phim."
Anh nhìn cô, sự lạnh lùng trong mắt tan biến, thay vào đó là sự đau lòng không giấu giếm: "Vãn Hi, em dịu dàng, nhưng không có nghĩa là để người khác dẫm đạp. Đi, tôi đưa em đi bệnh viện."
Anh bế bổng cô lên trước bàn dân thiên hạ, sải bước ra xe, để lại một hiện trường hỗn loạn và những ánh mắt kinh hoàng. Hóa ra, lời đồn "sủng vợ" của Phó tổng không phải là giả.